Thứ Hai, 27 tháng 5, 2013

LẮNG NGHE LỜI NÓI THẲNG


LẮNG NGHE LỜI NÓI THẲNG
QĐND - Chủ Nhật, 26/05/2013, 20:0 (GMT+7)
Ảnh minh họa/Dân trí
QĐND - Tại cuộc họp báo trước kỳ thi tốt nghiệp THPT và tuyển sinh đại học năm nay, ông Ngô Kim Khôi, Cục trưởng Cục Khảo thí và Kiểm định chất lượng giáo dục (Bộ Giáo dục và Đào tạo) cho biết: Trong 8 trường đề nghị tuyển sinh riêng, Bộ mới chọn đề án của 4 trường “tốp trên” cho đăng tải trên Báo Giáo dục và Thời đại lấy ý kiến… rộng rãi của dư luận. Và kết quả, theo ông Khôi, đến nay đã có 25 ý kiến của các chuyên gia và khoảng… 100 comment (phản hồi) trên báo được tổng hợp để trình cơ quan chức năng kết luận (!)
Số lượng ít ỏi các ý kiến đóng góp như thế không thể giải quyết được một vấn đề hệ trọng của ngành giáo dục. Vấn đề cho phép các trường tự chủ tuyển sinh theo đúng Luật Giáo dục Đại học đã và đang được dư luận quan tâm. Nhiều người kỳ vọng sẽ tạo ra đột phá mới, từng bước giải phẫu những khối u trầm kha về thi cử đã kéo dài nhiều thập kỷ ở nước ta.
Vậy thì tại sao việc lấy ý kiến chỉ giới hạn trên một tờ báo ngành, trong một thời gian rất ngắn trong khi nước ta có tới 812 cơ quan báo chí, 1.174 trang thông tin điện tử tổng hợp và phần lớn các trường THPT đều có trang thông tin điện tử riêng? Hơn nữa, tại sao lại không lấy ý kiến của chính lãnh đạo nhà trường và các em học sinh dự tuyển vào 4 trường trên cũng như các em quan tâm là người trong cuộc và là chủ thể thực sự của vấn đề này?
Xin được nhắc lại chuyện vua  Lý Nhân Tông vào năm 1076 đã ban “Chiếu cầu lời nói thẳng” và vua Lê Nhân Tông vào năm 1443 ban bố “Lệnh nói thẳng” với mong muốn: “Khắp các quan lại, quân dân đều phải hết lòng bày tỏ những điều có thể xoay được lòng trời, dẹp hết tai ương, hãy nói thẳng ra, chớ nên ẩn giấu, để trẫm sửa những thiếu sót”. Hai vị vua từ đó đã thành công trong trị vì.
Việc bó hẹp, giới hạn thông tin, không thực sự cầu thị, mở lòng tiếp nhận thông tin dường như đối lập với các thông điệp mạnh mẽ của Bộ Giáo dục và Đào tạo tuyên chiến với tiêu cực trong thi cử năm nay như: Chấm thử để phát hiện làm bài tập thể, tăng thanh tra “cắm chốt” và thanh tra lưu động, cho phép học sinh mang thiết bị ghi hình vào phòng thi…
Bất cập trong tuyển sinh đại học đã kéo dài nhiều thập kỷ, gây ra nhiều hệ lụy bức xúc. Xã hội mong muốn phương thức tuyển sinh phải được đổi mới mạnh mẽ hơn nữa. Không có lý do gì ngành giáo dục không thể tổ chức được một kỳ thi tốt nghiệp THPT nghiêm túc để tiến tới sử dụng kỳ thi này làm một tiêu chí xét tuyển đại học. Ngành giáo dục cần phát huy tinh hoa trí tuệ toàn dân cũng như biết “nghe lời nói thẳng, nói thật” để tìm “lối ra” cho vấn đề thi cử. Phải thật sự biết lắng nghe. Có như vậy mới có thể đổi mới căn bản và toàn diện nền giáo dục như Đại hội Đảng toàn quốc lần thứ XI đã đề ra.
NGUYỄN VĂN MINH

Thứ Bảy, 18 tháng 5, 2013

Sắp có một loại pháo để chơi dịp Tết


Mong chờ có “món ăn tinh thần” thay pháo Tết này
QĐND - Thứ Bẩy, 18/05/2013, 10:16 (GMT+7)
QĐND Online – Như báo Quân đội nhân dân điện tử đã đưa tin về cuộc hội thảo “Sản xuất kinh doanh pháo hoả thuật giải trí” vừa được tổ chức tại Nhà máy Z121 (Tổng cục Công nghiệp Quốc phòng) sáng qua (17-5), các đại biểu dự hội thảo đều nhất trí cao với việc đề nghị Bộ Công an sửa đổi hành lang pháp lý, cho phép kinh doanh pháo hoả thuật giải trí. Chúng tôi lược ghi một số ý kiến tại hội thảo…
Ông Nguyễn Văn Phước, Phó vụ trưởng Vụ Nội chính (Văn phòng Chính phủ): Nhu cầu về pháo giải trí rất lớn
Trước Tết nguyên đán hằng năm, năm nào Chính phủ cũng chỉ đạo, xử lý lượng pháo nhập lậu rất nhiều. Năm vừa rồi làm rất quyết liệt nhưng Thủ tướng vẫn phải yêu cầu kiểm điểm 3 tỉnh. Rõ ràng là nhu cầu vui chơi giải trí rất lớn, nếu nhà máy Z121 đáp ứng được sẽ rất tốt. Theo Nghị định 36 thì sản phẩm của nhà máy được sản xuất kinh doanh, pháp luật không cấm. Tuy nhiên đây là vấn đề nhạy cảm nên các đồng chí đề xuất xin ý kiến cơ quan chức năng. Theo tôi trước hết, cần phải có một cơ quan kiểm định về chất lượng. Ở góc độ cá nhân, tôi mong muốn mọi việc sớm được triển khai để Tết này cả nước thêm “sáng” bởi sản phẩm hoả thuật giải trí.
Quang cảnh cuộc hội thảo. Ảnh: Nguyên Minh.
Ông Đỗ Quang Vinh, Cục trưởng Cục Kỹ thuật an toàn (Bộ Công Thương): Yên tâm về chất lượng, an toàn
Khoản 4, điều 5 Nghị định 36 quy định rất rõ từng loại pháo có thể sử dụng, pháo nổ thì cấm tuyệt đối nhưng pháo này chỉ gây cháy, không thuộc diện bị cấm. Nếu quản lý được và bán trên thị trường thì tốt. Pháo trang trí, pháo dùng trong lễ hội là cần thiết. Nếu nhà máy sản xuất được thì ta đã quản lý được nguồn gốc sản phẩm. Về chất lượng ta đã có tiêu chuẩn chất lượng cơ sở, tới đây cần kiểm định và có tiêu chuẩn chất lượng của Bộ Quốc phòng hoặc tiêu chuẩn quốc gia của Bộ Khoa học và Công nghệ. Còn tất cả các nội dung khác yêu cầu về an toàn, chất lượng tôi nghĩ là rất yên tâm. Về liên quan công tác phòng chống cháy nổ thì lĩnh vực của pháo giải trí “không là gì” so với trình độ, khả năng, kinh nghiệm của các đồng chí.
Mặt khác, trong văn bản pháp luật hiện nay đã nêu rõ cho phép sử dụng pháo nhựa, pháo trang trí bằng giấy, que diêm, sản phẩm phát sáng thì chỉ cần Thông tư 08 làm rõ thêm để hoàn thành góc độ pháp lý.
Ông Phùng Hà, Cục trưởng Cục Hoá chất (Bộ Công Thương): Không nên dùng từ “pháo”
Sản phẩm này có tác dụng kích cầu sản xuất, giúp cho cuộc sống phong phú hơn. Nghiên cứu tính năng, tác dụng của pháo hỏa thuật giải trí nhưng trong Nghị định 36, Thông tư 08 không có dòng nào nói về pháo hỏa thuật giải trí. Nếu vậy ta có thể đặt tên để nó nằm trong nghị định. Pháo theo từ điển, từ vựng không rõ thế nào nhưng pháo thì phải có nổ. Cho nên, theo tôi nên dùng tên khác cho đỡ nhạy cảm. Tôi biết công nghệ này mình chuyển giao của Nhật Bản, không gây cháy nổ và người Nhật thì họ rất chú trọng môi trường, ta có thể không cần… bổ sung cái gì cả. Tôi đề xuất Bộ Quốc phòng nên thành lập một hội đồng, lấy luôn tiêu chuẩn của Nhật Bản làm tiêu chuẩn cơ sở. Tôi ủng hộ và mong muốn sản phẩm sớm đi vào đời sống.
Một màn trình diễn pháo hỏa thuật trên xe gắn máy tại Nhà máy Z121 tối 16-5-2013. Ảnh: Nguyên Minh.
Thiếu tướng Nguyễn Thanh Đàm, Cục trưởng Cục Cảnh sát Quản lý hành chính về trật tự xã hội: Cần đánh giá tác động một cách bài bản hơn
Có nên dùng từ “pháo” hay “hỏa thuật” không phải tính toán. Về môi trường, thương mại, hóa chất cần có đánh giá một cách chuyên môn hơn, khoa học hơn. Tác động về môi trường, về cháy nổ, trật tự an toàn xã hội, xác nhận của cơ quan chuyên môn phải có. Nếu đồng thuận thì cơ quan chức năng sẽ sửa điểm 3 Thông tư 08 với hai nội dung: Cơ sở sản xuất có mở rộng ra không? Cái này phải có điều kiện không phải ai cũng sản xuất. Hai là, sử dụng cũng phải hạn chế ở những nơi như tàu xe, nơi bến bãi xăng dầu dễ gây cháy nổ.
Đại tá Nguyễn Khắc Hội, Giám đốc Nhà máy Z121: Không gây độc hại, cháy nổ
Chúng tôi gọi là pháo hỏa thuật giải trí và có thể có khái niệm như sau: “Các loại sản phẩm tạo hiệu ứng ánh sáng, màu sắc, âm thanh nhưng không gây tiếng nổ”.
Đây là sản phẩm mới nhưng đối với chúng tôi nó quá đơn giản về an toàn so với các loại thuốc nổ, khí tài nhà máy đã sản xuất. Khi các chuyên gia Nhật Bản sang, họ đưa chúng tôi tham khảo rất nhiều loại pháo hoa đồ chơi. Những hóa chất dùng ở đây đều không gây độc hại, tạo môi trường thân thiện và cũng không gây cháy nổ. Nếu theo dòng sản phẩm của họ có hàng trăm loại, nhưng chúng tôi hiện mới chỉ nghiên cứu khoảng hơn 10 loại. Chính họ cũng động viên chúng tôi làm, nếu được sẽ xuất khẩu cho chính… họ. Sau khi chúng tôi làm thử, họ đánh giá cao.
Về cái tên chúng tôi cũng tranh luận rất nhiều, có đưa từ pháo vào không. Ở nước ngoài họ gọi là “pháo hoa đồ chơi” chúng tôi gọi là “pháo hỏa thuật giải trí” vì hỏa thuật là khói lửa. Nếu có bỏ thì chúng tôi bỏ từ “pháo” còn “hỏa thuật giải trí” nên giữ.
Mong muốn lớn nhất là chúng tôi được sản xuất vào dịp Tết này để phục vụ nhân dân.
Đại tá Ngô Minh Khải, Phó tham mưu trưởng Tổng cục Công nghiệp Quốc phòng: Mong muốn sản phẩm được sử dụng rộng rãi
Nghị định 36 ghi được sử dụng trong các hoạt động văn hóa văn nghệ. Nhưng hiểu văn hóa văn nghệ thế nào cũng chưa rõ. Chúng tôi muốn sử dụng rộng rãi trong các hoạt động vui chơi giải trí của nhân dân. Bổ sung Thông tư 08 là phù hợp. Đối tượng được sử dụng rộng rãi trong hoạt động vui chơi giải trí của nhân dân.
Về tên gọi không nên dùng từ pháo sẽ nhạy cảm, dùng hỏa thuật cũng rất mới lại là từ chuyên môn quân sự. Ta nên dùng đúng theo tên sản phẩm.
Thiếu tướng Trần Văn Vệ, Phó tổng cục trưởng Tổng Cục Quản lý hành chính và trật tự xã hội: Hy vọng Tết này trên thị trường có sản phẩm mới
Qua hội thảo cho thấy, sản phẩm được sự ủng hộ cao của các đại biểu. Hằng năm, nước ta xử lý trên 200 vụ việc liên quan đến pháo, thu giữ hơn 100 tấn pháo lậu. Tết rồi hơn 60 trường hợp phải nhập viện vì đốt pháo nổ. Năm nay so với 2012 giảm rất nhiều. Nếu sản phẩm của Z121 được bán, chắc chắn sẽ được thị trường ưa chuộng. Nghị định 36 không cấm thì ta không cần sửa nghị định mà chỉ sửa Thông tư 08 là văn bản hướng dẫn của Bộ Công an. Riêng tên gọi thì ta cân nhắc thêm. Có ý kiến cho rằng tránh tên gọi là pháo nhưng trong Nghị định 36 còn nói rõ một số loại pháo được phép sử dụng. Vì vậy, nên đề nghị Bộ Công an sửa thông tư 08 đề nghị hai ý. Một là, cho phép được sản xuất đại trà. Hai là, đưa sản phẩm ra thị trường theo mục đích thương mại. Nhà máy cần phải đăng ký chất lượng sản phẩm để chúng tôi xin ý kiến các bộ ngành. Cố gắng làm trước Tết. Hy vọng từ nay đến cuối năm, Tết này thị trường sẽ có thể đón nhận sản phẩm mới.
NGUYÊN MINH (ghi)

Thứ Năm, 9 tháng 5, 2013

Ông Phạm Viết Bừa đã dốt còn tỏ ra nguy hiểm!


 Ông Phạm Viết Bừa đã dốt còn tỏ ra nguy hiểm!
NVM FB – Dù ngày 7-5 đã trôi qua nhưng quả thực không thể không nhắc lại chuyện ông Phạm Viết Đào hồn nhiên “chém gió” khi “xét lại” sự kiện đánh đồi A1.


         Dựa trên những thông tin từ trang Bách khoa thư mở Wikipedia, ông Đào suy luận rồi viết: “Là một người ngoại đạo về quân sự, khi đứng trên ngọn đồi này tôi đã tự hỏi: Tại sao hồi đó quân ta cứ quyết tâm đánh cho được Đồi A 1 để mà chịu tổn thất lớn; Sao không để một lực lượng nhỏ đủ để khống chế quân Pháp tại đây, sau đó đào chiến hào luồn vào sở chỉ huy bắt sống De Castrie là xong không ?”.
         Xem bài viết của ông Đào, tôi thấy có vài điều cần nói:
1/ Ông Đào tự nhận ngoại đạo về quân sự, cũng không đánh giá được hết cơ sở chiến lược, chiến dịch và chiến thuật của sự kiện, tình hình hai phía lúc bấy giờ nên chỉ “phán bừa”. Nếu làm được như ông, bớt hi sinh xương máu cho bộ đội và nhân dân thì Cụ Võ Nguyên Giáp và bộ tham mưu đã chẳng dại gì chọn cách đánh đó. Ông bàn chuyện chiến tranh, mà lại là một trận quyết chiến chiến lược mà cứ như trẻ con chơi trận giả. “Đào hầm luồn vào tận sở chỉ huy Đờ Cát” ư? Ông định xui trẻ con ăn cứt gà sát à? Ông tưởng hệ thống phòng vệ của nó chỉ có chó mực với dây chuối sao? Việc này một bạn đọc đã viết: Không biết ông Đào đã là lính ngày nào chưa mà viết bài như vậy? Theo thời gian thì đồi A1 thấp đi nhiều.Nếu không chiếm đồi A1 thì sự mất mát của quân ta còn lớn như thế nào.Ông Đào không biết gì về quân sự nhưng lại hay viết về đề tài chiến tranh ! àng nói càng tòi ra cái dốt, chiến dịch HCM, quân VNCH tử thủ Xuân Lộc, quân ta đánh vòng để giải phóng các vùng lân cận, còn chỉ khi Xuân Lộc thất thủ, quân ta mới thẳng hướng tiến vào SG được.
Vả lại SG là thành phố lớn, nhiều cửa ngõ để vào, Hầm Đờ cát chỉ là một cứ điểm với A1 là đường vào chính diện và trong phạm vi rất gần, chỉ vài trăm mét, vòng qua A1 vào hầm Đờ cát để giơ lưng cho nó bắn à”.

Đó là chưa kể trong chiến tranh, thắng bại nhiều khi quan trọng nhất là chớp được thời cơ. Vấn đề này ông nên hỏi các nhà quân sự chứ hỏi một ông đại tá ngày đó cũng là chiến sĩ, nên có thể ông ấy khiêm tốn mà không nói, mà cũng có thể ông ấy cũng chả dại gì mà nói để bị ném đá khi “dây vào” những kẻ “viết bừa” như ông!
2/ Xin nhắc lại với ông, trang Wikipedia dù rất nhiều thông tin hay nhưng chỉ là một trang bách khoa thư mở, ai cũng có thể đưa, bổ sung thông tin vào đó nên có rất nhiều thông tin chưa chuẩn xác; không phải là khuôn vàng thước ngọc để ông đối chiếu, rồi dựa vào đó mà phán.
3/ Thời các cụ xả thân, đổ máu trên đồi A1, chắc ông Đào còn cởi truồng ở đâu đó. Không có sự hi sinh của các cụ, chắc gì ông có được điều kiện để mà khôn lớn, ăn học, rồi  trở thành đảng viên Đảng cộng sản Việt Nam, Cán bộ thanh tra của Bộ Văn hóa – Thông tin, Trưởng phòng Thanh tra hành chính chống tham nhũng của Bộ Văn Hóa, hội viên Hội Nhà văn Việt Nam. Cụ Hồ từng nói về cái loại cây không có gốc, vô dụng lại có hại. Tôi ngẫm mà buồn cho cách nghĩ, cách viết của ông. Cha ông ta cũng có câu “trứng khôn hơn rận”, “sinh con rồi mới sinh cha/ Sinh cháu giữ nhà rồi mới sinh ông”. Trường hợp của ông, đúng như lời một bạn đọc: “Trẻ con nó gọi là đã dốt còn tỏ ra nguy hiểm”!

Thứ Năm, 2 tháng 5, 2013

Tôn nịnh đại suy


NVM FB – Hôm qua đến thăm một người bạn vong niên, tình cờ gặp hai nữ nhà báo của một tờ báo khá nổi tiếng thuộc bộ 4T. Chẳng rõ trình của hai nàng đến đâu mà thấy nổ kinh hoàng. Nào là “em sẽ viết một bài hay…chưa từng có”, nào là “bài viết sẽ ấn tượng không giống ai”. Một nàng rõ là dám múa rìu qua mắt thợ khi dám quăng bom chê bai một tờ báo lớn viết về anh bạn mình là “BÌnh thường thôi” (xin lỗi nhạc sĩ Vũ Quốc Việt, ke ke).
Tình cờ trong cuộc trà, một đại lão nhà thơ, tác giả của câu thơ kinh dị “Thà ăn một miếng bê non/ Còn hơn gặm cả một con bò già” xuất hiện. Khi ông này đưa ra hai cuốn sách Bên thăng cuộc in lậu thì hai nữ ký giá rú lên như bị trúng phong, vồ lấy hai cuốn sách mà xuýt xoa. Một người trong bàn thấy lạ hỏi: “hai em trẻ thế mà lần đầu nhìn thấy cuốn này sao. Nó đầy trên mạng ấy”. Ít đọc, văn hoá đọc ngắn thì nhận cho xong, một nữ ký giả còn tinh vi: “Em không đọc trên mạng vì nó…nhức mắt lắm!”.
    Khoan không bàn đến sự bất đồng chính kiến ở đây. Với mình, Bên thắng cuộc chỉ là một cuốn sách vớ vẩn, một cách nhìn thiên kiến, lệch lạc, một sự phản bội đê hèn khi nã đạn vào quá khứ và vào đồng đội…Mình chỉ thấy thật lố bịch cho hai nữ ký giả nọ, chỉ vì nịnh bợ anh bạn mình – một doanh nhân thành đạt mà họ tự hợm hĩnh thái quá và cũng tự hạ mình thái quá. Đúng là "đã xấu lại còn không biêts phấn đấu".Xin nhắc lại 4 câu được treo trong phòng người bạn mình, chắc gợi ra nhiều điều đáng suy ngẫm. Đó là câu của tiến sĩ Nguyễn Khắc Niêm  góp kế sách cho vua để phục hưng quốc gia:
Tôn tộc đại quy
Tôn lộc đại nguy
Tôn tài đại thịnh
Tôn nịnh đại suy.


không biết xếp Huy Đức vào thể loại gì (?!).

“Bên thắng cuộc” và sự tụng ca của những mịt mù
2:45 PM, 31/01/2013


Sau khi yên vị tại Mỹ, nhà báo Huy Đức bắt đầu xét lại quá khứ.

Phải lâu lắm rồi, đám đông mới có dịp xôn xao trước một cuốn sách, mà tác giả không phải là một nhà văn nổi tiếng.
“Bên thắng cuộc”, tác phẩm của nhà báo Huy Đức. Một nhà báo có tên tuổi trong làng báo Việt Nam. Anh từng làm phóng viên của nhiều tờ báo khác nhau, trước khi đóng đinh tên mình bằng những bài xã luận thường là gây nên những đánh giá khác nhau tại tờ tuần báo Sài Gòn tiếp thị.
Huy Đức rời khỏi nghề báo, vì lý do gì đó không rõ, chỉ nghe đồn thế này thế kia. Và rồi, anh đạt được học bổng tại một trường đại học ở Mỹ.
Sang Mỹ, anh cho xuất bản “Bên thắng cuộc”…

1. "Bên thắng cuộc", được xuất bản dưới dạng sách in (ở Mỹ) và sách mạng, nên nếu người đọc không mua được sách in thì có thể đăng ký qua mạng rồi chuyển tiền đến các trang mạng để những trang mạng này chuyển sách về hộp thư điện tử của mình. Sách gồm hai tập, nhan đề "Giải phóng" và "Quyền bính".
Nội dung chủ yếu của “Bên thắng cuộc”, là những chi tiết lịch sử mà theo Huy Đức, là anh đã dành thời gian hàng chục năm trời để sưu tập, ghi chép. Đại ý, anh có nói, anh viết là bởi khi nghe một nhạc sĩ nổi tiếng đề nghị "Anh phải viết để trả sự thật lại cho lịch sử". Có thể, xem đây là tuyên ngôn chính của anh, một tuyên ngôn mang dáng dấp sứ mệnh cao cả của cá nhân anh.
Ngay khi “Bên thắng cuộc” xuất bản, rất đông người hồ hởi đón nhận. Và cũng rất nhanh chóng, cuốn sách được một số người tung hô.
Vốn dĩ, người Việt có thói quen tò mò. Kích thích được sự tò mò của đám đông, đã là thành công của bất cứ loại hình nghệ thuật nào, không chỉ gói gọn trong phạm trù chữ nghĩa.
“Bên thắng cuộc” được một vài nhân vật trong giới văn nghệ sĩ hải ngoại đánh giá cực cao, thậm chí có ai đó còn đòi trao giải Nobel cho nó. Đọc, tùy theo quan điểm hay sở thích của mỗi cá nhân. Từ đó, cá nhân có quyền đưa ra nhận định của riêng mình.
Tôi đọc "Bên thắng cuộc" cả hai tập, thấy không có gì là đặc sắc. Có lẽ, do thích đọc sử,  nên tư liệu mà anh Huy Đức đưa ra trong “Bên thắng cuộc” đối với tôi không có gì mới. Anh Huy Đức viết “Bên thắng cuộc” bằng giọng văn quá khó để có thể gọi đúng tên thể loại. Gọi là tiểu thuyết cũng không phải, gọi là bút ký lại càng không, gọi là ghi chép cũng không đúng mà gọi là viết sử lại càng sai.
Sòng phẳng mà thừa nhận, anh Huy Đức đưa ra các ý kiến ngắn cho một vấn đề gì đó rất sắc sảo, tư duy phản biện tốt. Thế nhưng, khi viết hàng trăm trang sách thì có vẻ như sự sắp xếp cho liền mạch theo sự kiện là việc khiến anh khó khăn. Anh bị lẫn lộn giữa những sự kiện, năm tháng… đoạn nọ xọ đoạn kia.
Điều quan trọng nhất, anh viết “Bên thắng cuộc” bằng cái nhìn không có thiện cảm với từng cá nhân, nhóm đối tượng, thể chế… mà anh đã nhắc đến. Tôi đọc "Việt Nam Sử lược", "Đại Việt Sử Ký toàn thư"… hay nhiều hồi ký của các tướng lĩnh của cả hai miền Nam - Bắc trong thời đất nước bị chia cắt, các nhân chứng lịch sử trong giai đoạn đặc biệt của đất nước… không thấy những tác giả này có lối viết giống anh Huy Đức.
Như đám đông đang tung hô, anh Huy Đức "đã trả lại sự thật cho lịch sử", thì e rằng rất đáng ngại! Bởi người theo nghề viết, một khi đã viết bằng tâm thế dành hết sự thiện cảm của mình cho cá nhân hay nhóm đối tượng nào đó, thì quá khó để hy vọng vào "một sự thật". Quan trọng hơn, rất nhiều những cá nhân bị anh Huy Đức dùng chữ nghĩa đặc tả biến họ thành những người "không có trái tim, cổ hủ, cực đoan, ấu trĩ, thù vặt"… đều là những người đã khuất. Họ không có cơ hội để phản biện.
Chính vì họ không có cơ hội để phản biện, nên đám đông thiếu mất cơ hội để xác tín những gì anh Huy Đức viết có đúng hay không? Viết bằng sự khách quan hay chủ quan? Viết để trả lại sự thật cho lịch sử hoặc viết để "theo mục đích riêng mà mình hướng đến".

2. "Bên thắng cuộc” tạo cho mình vị thế hư ảo để đám đông nghĩ rằng, một cuốn sách không thể được cho xuất bản trong nước thì phải có gì đó bí ẩn, nhạy cảm(?!).
Tôi rất thích cái ý của một nhà báo cho rằng, “Bên thắng cuộc” vẫn có thể được xuất bản trong nước. Có điều, chắc chắn không nhà xuất bản nào đủ nhân lực và thời gian để thẩm định các chi tiết được nhắc đến trong cuốn sách. Nếu “Bên thắng cuộc” chỉ là hồi ký của anh Huy Đức, thì mọi chuyện sẽ dễ dàng hơn cho việc thẩm định của biên tập viên nhà xuất bản. Đằng này, “Bên thắng cuộc” dẫn lại sự quan sát của anh Huy Đức đối với rất nhiều cá nhân (mà như tôi đã nói, đa phần là người đã khuất) thì không nhà xuất bản nào lại dám in một cuốn sách "nhục mạ rất nhiều người" trong lúc họ lại không có cơ sở để thẩm định.
Có lẽ, đây là lý do chính vì sao “Bên thắng cuộc” không xuất bản dưới hình thức sách in trong nước. Chỉ là vậy thôi, chứ có gì đâu mà phải phập phồng tin đồn để được tụng ca.
Trong bất cứ một thể chế nào, cũng có những bí mật mà chỉ một nhóm người biết. Đó là vấn đề thuộc về nguyên tắc, về nội bộ. Ngay cả cá nhân hay gia đình cũng có những bí mật, thì làm sao có thể gào lên "Hãy nói hết sự thật với chúng tôi". Trong chúng ta, mấy ai sẽ đủ dũng khí để nói tất tần tật về bản thân mình (?!). Chắc chắn là không có ai rồi. Một cá nhân còn có bí mật, huống hồ gì một thể chế.
Bên cạnh đó, trong bất cứ giai đoạn lịch sử nào cũng đều có hoàn cảnh cụ thể của riêng nó. Không ai lại lấy tư duy của thời điểm hiện tại, để phán xét tư duy của… cái thời xa lắc. Không nhẽ bây giờ, chúng ta lại xét hành vi "Cô Tấm nấu nước sôi giết Cám rồi chặt xác làm mắm gửi cho dì ghẻ" là hành vi có man rợ hay không(?!).
Anh Huy Đức, bằng thủ thuật của một cây bút mưu sinh bằng nghề viết chuyên nghiệp, lại hướng đám đông đến điều này. Mà theo tôi, đây là hành động không đàng hoàng của người cầm bút. Không hiểu được cái tâm thế của người xưa, thì sao lại có thể phán xét hành động của tiền nhân.
Không gì đau lòng hơn đối với một công dân, khi thấy Tổ quốc mình bị chia cắt. Không gì xót xa hơn khi sự chia cắt ấy lại được thực hiện bởi sức ép (và sự bao bọc giả tạo) của một quốc gia thứ ba… Làm sao một cá nhân miệng thì nói yêu nước, nhưng lòng lại quên mất bom đạn của "kẻ bảo trợ" tàn sát đồng bào của chính mình(?!). Chính vì vậy, làm sao có thể xem xương máu của những anh hùng chí sĩ, sự lao tâm khổ tứ của các bậc tiền bối… để hòa hợp hai miền, thống nhất Tổ quốc là điều "phi nghĩa"… như trong “Bên thắng cuộc” mà anh Huy Đức đã sử dụng chữ nghĩa của mình để kích động suy nghĩ của đám đông(?!). Thật lòng tôi không thể nào hiểu được.
Làm sao anh Huy Đức lại có thể "khoét sâu vào sai lầm của một thời", những sai lầm đã được khắc phục để phủ nhận toàn bộ những máu xương của hàng vạn liệt sĩ, những người đã hiến cả tuổi thanh xuân của mình cho Tổ quốc. Mà họ là ai, họ chính là những đồng đội của anh Huy Đức như cái cách mà anh thừa nhận về chính anh trong “Bên thắng cuộc”.
Vậy đó, khi một đồng đội biến sự hy sinh của những đồng đội khác thành điều "vô nghĩa" trong mắt thế hệ trẻ bằng xảo thuật chữ nghĩa, thì tôi không biết phải xếp anh Huy Đức vào thể loại gì (?!).
Anh Huy Đức đang ở nước Mỹ, bằng sự quan sát sắc bén của mình, anh Huy Đức thừa sức hiểu ngay cả quốc gia đang dung dưỡng cho anh, cũng có không ít hạn chế của nó. Có thứ gì là toàn bích đâu, vấn đề là lòng mình có đủ bao dung để nhìn về phía tích cực hay mang sự thù hằn ích kỷ ra để soi vào tiêu cực.
Điều mà một người cầm bút chân chính thể hiện, chính là tuyệt đối không vì lý do gì để chối bỏ những thứ đã cho mình một hình hài, một dòng máu, một danh vọng. Có ai tử tế mà nhìn Tổ quốc mình chỉ toàn bằng sự u ám như anh Huy Đức đã thể hiện trong “Bên thắng cuộc” đâu.
Chắc là rất nhiều người thân, kể cả cha mẹ anh Huy Đức từ nhiều đời nay lưu ngụ trên mảnh đất hình chữ S này. Và giờ, anh Huy Đức lại đang tìm cách chối bỏ nó. Tiền nhân dạy "Cây có cội, người có tông". Ai lại vì chút quyền lợi của cá nhân nỡ nào cầm dao mổ rạch lại vết thương đã khép miệng của nơi nuôi mình khôn lớn. Khi mà chính cá nhân ấy, là người hiểu rõ nhất hoàn cảnh đặc biệt của Tổ quốc mình. Để rồi bây giờ, lại đưa ra “một nửa sự thật” nhằm kích động đám đông, với mong muốn được thụ hưởng từ sự ban phát của “bên nào đó” theo nhu cầu của chính mình. Làm người, không ai lại nỡ nào làm thế.

3. Nhà báo Lưu Đình Triều, nguyên Tổng Thư ký tòa soạn Báo Tuổi trẻ, một nhân vật được nhắc trong “Bên thắng cuộc” của anh Huy Đức, vừa có ý kiến phản hồi về chuyện "một nửa sự thật" mà anh Huy Đức nhắc đã nhắc về anh lẫn bố anh.
"…Sau này khi tôi đang học tập cải tạo, ba tôi vào Sài Gòn công tác được Trưởng trại mời lên bàn chuyện bảo lãnh. Ông từ chối và muốn tôi có thời gian học tập, rèn luyện như những người khác. Ông cũng từ chối sự ưu ái được thăm con không theo quy định mà chỉ viết một lá thư nhờ chuyển. Đến giờ tôi vẫn nhớ như in là mình đã cầm lá thư chạy ra vườn rau, lặng lẽ vừa đọc thư vừa khóc. Tôi giận, thầm trách ba tôi đã không thương tôi, lại bỏ tôi bơ vơ như thuở nào… Tôi đã xé lá thư ấy để rồi mãi sau này mới cảm nhận ra rằng đó là một cách thương con, rèn con của riêng ba tôi… Mấy đứa em của tôi ở Hà Nội khi đọc cuốn sách này đã trách ông sao nặng lời với cha mình (nhà báo Lưu Quý Kỳ) như vậy. Nhưng sự thật tôi đã có nhiều câu nhận xét cao đẹp về cha mình, nhưng tác giả cuốn sách đã không đưa vào", lời của nhà báo Lưu Đình Triều trả lời trên tờ Thế giới và Hội nhập, một ấn phẩm của Báo Nông thôn ngày nay.
Trước khi anh Lưu Đình Triều trả lời chính thức báo chí về việc này, tôi có ngồi với anh trong một buổi ăn trưa ở đường Nguyễn Thị Diệu. Tôi hỏi anh Triều: "Không nhẽ, bố anh lại đối xử với con cái mình như anh Huy Đức đã viết. Đúng nghĩa, không có trái tim". Anh Lưu Đình Triều có trả lời: "Không phải đâu, Huy Đức có hỏi mình. Mình trả lời có đầu có đuôi, tự dưng khi trích vào “Bên thắng cuộc” thì Huy Đức lại cố tình giấu nhẹm những chi tiết quan trọng, khiến mình bị anh chị em trong nhà phản ứng lắm".
Tôi có nói: "Anh có quan điểm của riêng anh, nhưng em nghĩ rằng, nếu ai đó viết sai về mình, mình có thể im lặng cho qua. Tuy nhiên, một khi đã chạm đến thân sinh của mình. Đặc biệt là lúc ông cụ đã mất hàng chục năm trời, thì là con anh phải có trách nhiệm giải oan cho ông cụ". Anh Lưu Đình Triều suy nghĩ lâu lắm, xong anh bảo: "Mình cũng đã tính đến điều này. Mình sẽ nói lại cho rõ".
Tối Thứ ba (ngày 15/1/2013), tôi có ngồi với một nhân vật khác được anh Huy Đức nhắc đến trong “Bên thắng cuộc”. Tôi hỏi quan điểm của anh về “Bên thắng cuộc”. Đặc biệt là những chi tiết có liên quan đến anh.
Anh trả lời: "Anh già rồi, không muốn dây vào những chuyện này. Có điều, Huy Đức hỏi anh này kia đúng kiểu trà dư tửu hậu như anh em mình bây giờ, thì biết gì anh nói thôi. Huy Đức hoàn toàn không trình bày là Huy Đức sẽ đưa những chuyện ấy vào sách hay báo gì cả. Chứ nếu Huy Đức nói rõ, anh đã không trả lời gì. Anh rất bất ngờ vì điều này. Còn “Bên thắng cuộc”, anh cho rằng đó là một cái lẩu thập cẩm dở được nấu bởi một đầu bếp quá tồi".
Tôi không muốn nhắc đến tên anh, theo đúng yêu cầu của anh. Tôi còn nghe nhiều anh em văn nghệ sĩ khác được anh Huy Đức nhắc đến, họ cũng có phản ứng. Không biết ở trên đất Mỹ anh Huy Đức có biết chuyện này không?!

Theo   Ngô Kinh Luân - An ninh thế giới