Thứ Ba, 27 tháng 8, 2013

Có bao nhiêu người muốn "đập vào mặt chúng nó"


Có bao nhiêu người muốn "đập vào mặt chúng nó"

NVM FB - Sáng sớm, nhận được những dòng tin nhắn của một bạn đọc từ Moscow với những điều tâm huyết và gợi ra khá nhiều điều thực sự đáng suy nghĩ không phải chỉ cho riêng NVM. Vì vậy, tôi xin được chia sẻ lại những dòng tâm sự này cùng bạn đọc và mong nhận được thêm các ý kiến trao đổi. Đồng tình với bạn rằng có rất nhiều GS. TS ngành Mac - Lê nhưng đội ngũ này còn chưa nhiều những bài viết cũng như chưa chủ động tham gia đấu tranh một cách tự giác với tinh thần cần có của người đảng viên cộng sản. Song nếu nói "không có một tiếng nói nào" thì hơi phiến diện, chưa đúng thực tế. Còn chuyện "các bài báo đó lại chỉ đăng mấy báo Nhân dân, Quân đội nhân dân... chứ những báo như Dân trí, Vnexpress, Vietnamnet... thì ko thấy đăng tải gì..." thì đúng là mấy báo này cũng có đăng những bài mang tính chất đấu tranh nhưng...quá ít và chưa có chuyên mục riêng. Đây là một câu chuyện đáng để bàn...

NVM thì nghĩ rằng còn rất nhiều người bức xúc và "muốn đập vào mặt nó" như bạn nhưng có lẽ còn thiếu một diễn đàn để tập hợp, thiếu một xúc tác nào đó mà thôi...







  • chào a
    tôi mạn phép trao đổi với a vài điều mong a chỉ giáo cho
    tôi là dân ngoại đạo, ko phải nhà báo hay nhà chính trị lý luận Mac Le
    nhưng giờ tôi sống ở Moscow nên tôi dễ dàng tham khảo được các luồng thông tin kể cả lề phải lẫn lề trái
    quan điểm tôi thì rất mong muốn DCSVN lãnh đạo đất nước, chống lại đa nguyên đa đảng nhưng DCSVN phải thay đổi, phải sống cùng nhịp đập với đất nước với nhân dân, còn nếu đi ngược lại thì đảng sẽ tự diễn biến sụp đổ mà ko cần tốn súng đạn kẻ thù nào.
    Hiện giờ thực trạng đất nước ko tốt, trong đảng cũng như trong nhân dân đã xuất hiện nhiều tiếng nói phản đổi hay góp ý ngoài luồng. tất nhiên cũng có đúng có sai nhưng nếu là DCS biết lắng nge v chọn lọc để thay đổi làm mới mình là điều cần thiết
    Như tôi biết hiện nay cũng tồn tại nhiều bút chiến trên mạng trên blog của nhiều người bên trái và những người bên phải đấu tranh lại.
    Nhưng tôi ko hiểu tại sao hàng năm có hàng trăm GS, TS ngành Mác Lê ra đời mà sao ko có một tiếng nói nào phản bác lại các lập luận lề trái??? chỉ có 1 số đơn lẻ đăng lên các báo, ko đáng kể mà đăng rồi lại bị lề trái đánh lại tơi bời???
    tôi ko hiểu các vị đó đảng v nhà nước nuôi để dùng vào việc đó mà ko làm được thì ko hiểu các vị đó viết báo để làm cái gì, để đóng trong tủ kính ah?
    Còn a là nhà báo, chắc cũng có biết nhiều lý luận nhưng ko thể được như các vị đó, mà a lại còn bận nhiều công việc khác ko thể ngồi mà nghiên cứu được.
    cho nên tôi thấy những bài báo để đăng tải phản bác hay tranh luận với các quan điểm sai trái là rất ít ỏi và ko đủ sức thuyết phục lề trái và thu phục nhân tâm
    mà các bài báo đó lại chỉ đăng mấy báo Nhân dân, quân đội nhân dân... chứ những báo mà dân đọc nhiều như Dân trí, Vnexpress, Vietnamnet... thì ko thấy đăng tải gì. Bản thân tôi chẳng biết hay cũng rất ít đọc các báo Nhân dân, quân đội nhân dân
    Nhiều khi tôi đọc các bài lề trái tôi xin lỗi muốn đập vào mặt nó nhưng tôi ko đủ kinh nghiệm hay lý luận để trao đổi
    cho nên tôi mong muốn a cùng những người có chí hướng tâm nguyện với đảng hãy cùng nhau viết những bài báo chất lượng, sắc sảo để thu phục nhân tâm và bẻ gãy luận điệu của lề trái.
    Tất nhiên đất nước và đảng đang đứng trước nhiều thách thức v khó khăn, còn nhiều sai lầm và nhiều chướng ngại
    nhưng nếu đảng biết sống cùng nhịp đập với đất nước, cùng nhịp sống với nhân dân thì ko ai thay thế được đảng
    Tôi thấy ko biết có chủ quan ko nhưng giới luật sư và nhà báo là 2 giới có nhiều người bất đồng nhất trong xã hội???
    Tôi mong muốn những nhà báo chân chính, của nhân dân tập hợp cùng nhau để chống lại những luận điệu sai trái
    chứ những kẻ lề trái thì nói nhiều, mà lề phải lại cứ im lặng
    cuộc bút chiến tất nhiên phải nằm trên cũng hệ quy chiếu, cùng nhau giải quyết để giúp cho đảng cho đất nước tiến bộ thì mới có kết quả
    còn bút chiến mà xuyên tạc nhau, ko cùng chí hướng thì cãi nhau cho đến tận thế cũng ko xong
    bản thân tôi thấy rất lo lắng cho tình hình lớp trẻ sau này, nếu ko đủ bản lĩnh sẽ bị lề trái phân tâm sa bẫy, mà tôi thấy qua nhiều bài lề trái đăng thì có số lượng bình luận phản động tương đối nhiều???
    còn các bạn trẻ, những người dân sống vì đảng vì đất nước đang ở đâu trong cuộc chiến này? toàn thấy hô khẩu hiệu quyết tâm hình thức bên ngoài, còn bên trong họ thì ra sao?
    điều đó rất cần những người quản lý, chính trị gia, nhà nghiên cứu lý luận và những nhà báo như a có trách nhiệm để giải quyết vấn đề này
    tôi ủng hộ a và những người cộng sự có những bài viết sắc sảo, lập luận vững vàng, đúng chân lý và phù hợp với thực tiễn
    nhưng có 1 số bài báo dùng ngôn từ "chợ búa" thì theo tôi là ko thuyết phục được họ và thu hút được nhân tâm.
    đã đấu tranh bút chiến là dựa vào ngôn từ rõ ràng, chân thực, phân tích cái sai cái đúng của nhau để tìm ra chân lý.
    tôi hy vọng a sẽ đọc v hiểu được ý của tôi. tôi muốn trao đổi nhiều nhưng với kiến thức có hạn, hiểu biết ko được nhiều nên mong a thông cảm cho.
    tôi cảm ơn a và chúc a thành công trong cuộc chiến này.

Thứ Sáu, 23 tháng 8, 2013

QUỶ SỨ, CÒN GÌ MÀ PHẢI GIẤU NỮA CHỨ?!!!


QUỶ SỨ, CÒN GÌ MÀ PHẢI GIẤU NỮA CHỨ?!!!
*THANH TÙNG VÀ BÀI VIẾT RẤT…KHÙNG!
NVM BLOG – Sau khi báo Quân đội nhân dân đăng bài
Thì gần đây trên internet xuất hiện thêm mấy bài viết được đăng trên những trang mà giới thạo tin quen gọi bằng những từ không mấy vệ sinh như “bô cứt” (bo shit), bọ rận (bọ lập quê choa), ba sàm…ầm ĩ la ó phản ứng.

         Lẽ ra NVM thấy cũng chả cần tranh luận với họ bởi “trong ốc đảo của những gay gù thì tất cả những người lưng thẳng đều là…dị dạng”. Tuy nhiên, vì họ đã xúc phạm đến danh dự của tờ báo Quân đội nhân dân, một tờ báo đã đồng hành cùng lịch sử giữ nước, dựng nước đau thương của dân tộc từ năm 1944 đến nay nên NVM buộc phải lên tiếng.
         Thật sự mà nói khi đọc bài viết “ĐÓI ĂN VỤNG, TÚNG LÀM LIỀU”! của tác giả Thanh Tùng, tôi thấy nó chả ăn nhập gì với nội dung vốn đã rất nghèo nàn, lập luận ba lăng nhăng. Thử hỏi tờ báo QĐND “ăn vụng”, “làm liều” cái gì. Chúng tôi làm việc, nêu quan điểm rất rõ ràng, nghiêm túc. Chính các người mới lén lút làm cái trò vụng trộm, hại nước hại dân kiểu mèo mả gà đồng đó.
         Đáng chú ý là đoạn Thanh Tùng nói báo QĐND vừa có “công” lại vừa có “tội”. Thứ nhất, tội của Báo QĐND là: vi phạm Điều 2. Luật Báo chí qui định về việc Bảo đảm quyền tự do báo chí, quyền tự do ngôn luận trên báo chí: “Nhà nước tạo điều kiện thuận lợi để công dân thực hiện quyền tự do báo chí, quyền tự do ngôn luận trên báo chí và để báo chí phát huy đúng vai trò của mình…”. Lẽ ra, trước khi đăng bài viết “phê phán” của tác giả Trọng Đức và phản hồi của “dư luận” (là 05 vị lên tiếng đều là đảng viên Đảng cộng sản Việt nam), thì Báo QĐND phải đăng hoặc dẫn nguồn bài “Suy nghĩ trong những ngày nằm bệnh” của ông Lê Hiếu Đằng để rộng đường dư luận. Có nghĩa là, Báo QĐND không chỉ vi phạm Điều 2. Luật Báo chí về Bảo đảm quyền tự do báo chí, quyền tự do ngôn luận trên báo chí của công dân, mà còn vi phạm nguyên tắc không trung thực, khách quan – những nguyên tắc đạo đức cốt lõi của nhà báo”””…
       Hic hic, thưa ông Thanh Tùng, ông có đọc và có hiểu Luật Báo chí không vậy? Quy định nào nói phải dẫn nguồn hoặc đăng bài của ông Hiếu Đằng? Đăng thì không rồi vì không thể đưa đầy đủ những thứ rác rưởi đó lên, khuôn khổ tờ báo cũng có hạn. Dẫn thì cũng không cần vì trong bài chúng tôi đã nêu đầy đủ nguồn gốc, nội dung sự việc. Hơn nữa, chúng tôi đâu có ngu để trở thành cái loa, cái máy phô tô miễn phí cho các ông truyền bá những thông tin bậy bạ đó. Rộng đường dư luận ư? Các ông thấy đó, những gì đăng lên còn là quá ít. Không bút nào tả xiết những ý kiến của nhân dân qua phản hồi trên báo điện tử, qua đường điện thoại, thư bưu điện gửi tới lên án ông già Hiếu Đằng ở tuổi gần đất xa trời mà còn làm trái đạo lý, đòi nổi tiếng bồng bềnh bằng bè chuối vượt đại dương. Ai cũng biết chả ngẫu nhiên ông ấy lấy cớ “nằm bệnh” để như con chim sắp chết mà thốt lên tiếng nói đau thương, con người sắp “die” thì nói lời…rận chủ! Sự thực đằng sau bài viết đó là một kiểu tuyên ngôn, dọn đường  cho thứ các ngài kêu gào “một đảng phái mới xuất hiện” và Hiếu Đằng nổi lên như một lãnh tụ. Thật là “dở hơi không biết bơi” hết chỗ nói. Một chính đảng chỉ thật sự có chỗ đứng trong lòng nhân dân khi hội tụ được những người có đức, có tài tiêu biểu, đảng đó phải có chính cương, sách lược, đường lối hợp lòng dân. Muốn có đảng cách mạng phải có lý luận cách mạng. Dăm ba thứ lập luận ù ù cạc cạc  của các “quan ngài” sợ rằng trẻ con nó lại bảo “đã dốt còn tỏ ra nguy hiểm”!
       Trở lại với chuyện ông Thanh Tùng nói báo QĐND vi phạm Luật Báo chí, về quyền tự do ngôn luận. Thưa ông, ông có bị thần kinh không? Xin ông chỉ ra vi phạm tự do ngôn luận của công dân chỗ nào? Nếu cứ đặt vị trí ông là nhà báo đi. Không lẽ người ta viết thư đến chửi bố ông, chửi cả ông, ông cũng phải đăng hết nội dung chửi đó à. Quyền tự do ngôn luận cũng phải nằm trong khuôn khổ pháp luật và đạo đức xã hội. Không có thứ tự do “vừa đi vừa chửi”, “cứ lên mạng là hắn chửi” được thưa ông Thanh Tùng!
Thêm đoạn này nữa mới thấp lập luận của Thanh Tùng “đã yếu còn đòi không…nằm chiếu”: “Nếu Báo QĐND đọc được những dòng trên đây rất có thể sẽ phản biện rằng: “chúng tôi tuân thủ Điều 7. Luật Báo chí qui định về Cung cấp thông tin cho báo chí, trong đó đoạn 3 của Điều 7 Luật Báo chí qui định: “Báo chí có quyền và nghĩa vụ không tiết lộ tên người cung cấp thông tin nếu có hại cho người đó, trừ trường hợp có yêu cầu của Viện trưởng Viện Kiểm sát nhân dân hoặc Chánh án Toà án nhân dân cấp tỉnh và tương đương trở lên, cần thiết cho việc điều tra, xét xử tội phạm nghiêm trọng”.
Thưa ông Thanh Tùng, quả thực chúng tôi chưa đến mức thần kinh như ông mà phải lập luận thế. Việc không tiết lộ thông tin về người cung cấp thông tin chỉ áp dụng cho những trường hợp cần bảo vệ chính đáng cho người cung cấp nguồn tin; phần nhiều áp dụng cho các bài điều tra, chống tiêu cực xã hội. Trong trường hợp “thánh Đằng” mà các ông đang tung hô này thì “Quỷ sứ, còn gì mà phải giấu nữa chứ?”. Cái nhật ký trên giường bệnh của “Thánh Đằng” đã toang hoác phát tán như châu chấu sinh sản mùa hè bay khắp nơi gặm nhấm phá phách bờ xôi ruộng mật rồi, còn gì là “bí mật” với chả nguồn tin. Thân nhân “Thánh Đằng” thì trên Wikipedia cũng như mấy trang lề trái cũng bô lô ba la tùm lum rồi, còn gì mà “mờ ảo”. Đám trẻ trâu, trẻ bò đang mài đũng quần trên nét cũng còn biết Hiếu Đằng không chỉ viết nhật ký trên giường “bịnh” mà còn “gỉa vờ ốm” để PR sự kiện cho nó “mùi mẫn”. Nhưng cũng vì sự kiện này mà nội bộ lục đục, “Thánh” bị ngài “Chi Oẹ” bực tức vì làm giảm “uy tín”. Ai cũng muốn mình là nhất, ai cũng muốn mình là “minh chủ” trong khi mình chưa “minh” thì thử hỏi làm chủ ai?


Thứ Tư, 21 tháng 8, 2013

ĐÔI LỜI CÙNG DỊCH GIẢ THÁI BÁ TÂN


ĐÔI LỜI CÙNG DỊCH GIẢ THÁI BÁ TÂN
NVM Blog – Đảng không như ông nói
Không đặt mình trước trời
Câu khẩu hiệu bằng trắc
Nên như vậy mà thôi

Một vấn đề rất nhỏ
Ông xé ra lôi thôi
Ngỡ ngàng ngừoi dịch giả
Niềm cảm mến bao người


Thái Bá Tân là dịch giả rất nổi tiếng, mình rất mến mộ ông. Ông còn là tác giả của thể loại thơ 5 chữ dễ đọc, dễ nhớ, sâu sắc và hóm hỉnh trong đó có bài thơ dưới đây mình rất thích:

Henry Ford, người Mỹ,
Vua ô tô trước đây.
Chết, được gặp Thượng Đế.
Ông bảo Ngài thế này:

“Ngài là đấng sáng tạo,
Nhà thiết kế tài ba,
Nhưng có cái không ổn,
Khi tạo ra đàn bà.”

Thượng Đế nghe, khó chịu,
Nhưng phục thiện, nên Ngài
Bảo ông cứ nó thẳng
Thiết kế có gì sai.

“Vâng, rất nhiều khiếm khuyết
Trong sản phẩm đàn bà.
Phía sau phồng quá lớn.
Phía trước quá nhô ra.

Máy của nó ồn quá
Khi tài xế phóng nhanh.
Tiêu thụ nhiên liệu khủng.
Khủng cả tiền bảo hành.

Bơm xăng và ống xả
Lại ở quá gần nhau.
Mỗi tháng mấy ngày nghỉ
Vì máy cứ chảy dầu.

Hai đèn trước quá bé.
Phía sau không có đèn.
Liên tục đòi sơn mới,
Chủ phải tốn nhiều tiền…”

Thượng Đế nghe, cho gọi
Các kỹ sư của Ngài.
Họ kiểm tra, xác nhận
Quả đúng thế, không sai.

Ngài buồn, rồi lên tiếng:
“Cái máy ấy nói chung
Quả còn nhiều khiếm khuyết,
Nhưng với người tiêu dùng

Thì nó là loại nhất.
Trăm phần trăm đàn ông
Thích và muốn dùng nó.
Dẫu tốn tiền, đúng không?

Trong khi, theo ta biết,
Chưa đến một phần mười
Đàn ông trên thế giới
Bỏ tiền mua xe hơi

Theo thông tin trên trang web của Thái Bá Tân thì ông là Dịch giả, nhà văn, nhà giáo. Sinh năm 1949, ở Nghệ An. Học Đại học ngoại ngữ Matscova (khoa phiên dịch tiếng Anh) 1967 – 1974. Phiên dịch tiếng Anh và Nga ở Bộ Thủy Sản. Dạy tiếng Anh và văn học Anh tại Đại học Sư phạm ngoại ngữ Hà Nội 1975 – 1978. Sau đó làm biên tập sách tại nhà xuất bản Lao Động, Hội nhà văn. Hiện thuộc biên chế Hội Nhà văn Việt Nam, phó chủ tịch Hội đồng Văn học nước ngoài và ủy viên Ban đối ngoại của hội.

Đã xuất bản khoảng 70 đầu sách, gồm thơ dịch, truyện ngắn và thơ sáng tác.

Thích du lịch (đã đi khoảng 30 nước), đọc sách và âm nhạc. Biết chơi (khá chuyên nghiệp) các nhạc cụ như violin, violoncello, saxophone và một ít piano. Sống khép kín, ít giao tiếp xã hội.

Mở lớp dạy dịch tiếng Anh khoảng hai mươi năm nay, hàng ngày trừ chủ nhật, từ 6h PM đến 7.45h PM tai giảng đường 306, nhà D6, Đại Học Bách Khoa Hà Nội.
Thế mà sáng nay, khi vào face book, mình rất ngỡ ngàng khi được đọc bài thơ ông nói chuyện mừng Đảng, mừng Xuân. Bài thơ viết:
MỪNG ĐẢNG, MỪNG XUÂN

Đất nước vui, đón Tết.
Một năm chỉ một lần.
Thế mà thằng khẩu hiệu
Lại “Mừng đảng, mừng xuân”.

Mọi khẩu hiệu đều chối.
Chối nhất khẩu hiệu này.
Xuân, khái niệm trời đất.
Đảng dính gì vào đây?

Mà còn mừng đảng trước.
Rồi mới được mừng xuân.
Tức là đảng có ý
Nhắc nhở khéo người dân.

Chắc có thằng tuyên huấn,
Vừa ngu dốt vừa lười,
Xưa tớn lên, chấp bút,
Đặt đảng ngang với trời.

Chối thì phải sửa lại,
Không thì dẹp nó đi.
Đảng được khen kiểu ấy
Cũng chẳng hay ho gì.

Dân người ta biết hết.
Đảng mà coi thường dân.
Thì dân coi thường lại,
Chỉ mừng đón mùa xuân.
Mình không tin đây là của dịch giả này nhưng tiếc thay đó lại là sự thật. Vì thế, thực sự buồn và ngõ ngàng, NVM có đôi lời cấp tốc hoạ lại những câu của ông Thái Bá Tân như sau:
Nguyễn Văn Minh Đảng ra đời dịp Tết
Nên khẩu hiệu thế thôi
Xoá xích xiềng tăm tối
Đảng - mùa xuân cuộc đời

Thời Đảng - dân đổ máu
Ông Tân học nước ngoài
Có thấm gì đau khổ
Giờ phán chuyện đúng sai?

Nếu như không có Đảng
Giờ ông ngồi ở đâu
Quả cà còn mặn chát
Ách nô lệ trên đầu

Đảng không như ông nói
Không đặt mình trước trời
Câu khẩu hiệu bằng trắc
Nên như vậy mà thôi

Một vấn đề rất nhỏ
Ông xé ra lôi thôi
Ngỡ ngàng ngừoi dịch giả
Niềm cảm mến bao người

Sao xế chiều ông nỡ
Giống kẻ đớp sao rơi
Biểu tượng thơ năm chữ
Đừng vẩn đục, hỡi người

Đảng - cũng một tổ chức
Có ngừoi này kẻ kia
Cũng sai lầm có lúc
Nhưng khinh dân, chẳng hề

Xuân vẫn về khắp chốn
Đảng sửa mình vì dân
Và sẽ nhiều tăm tối
Kẻ quên nước, vị thân!

Thứ Hai, 19 tháng 8, 2013

"Thánh" Lê Hiếu Đằng chơi trò giả "bịnh" để lừa đảo xưng "Vương"

"Thánh" Lê Hiếu Đằng chơi trò giả "bịnh" để lừa đảo xưng "Vương"
NVM Blog - Sáng nay, báo Quân đội nhân dân đăng bài http://www.qdnd.vn/qdndsite/vi-VN/61/43/5/5/5/257875/Default.aspxĐôi điều với tác giả "Viết trên giường "bịnh" của một cây viết chính luận mới và trẻ, nhà báo Nguyễn Chiến Thắng, PV Báo Quân đội nhân dân. Bài báo đã thẳng thắn chỉ ra chân tướng trò hề của Lê Hiếu Đằng, một kẻ trở cờ, phản bội đồng đội, phản bội nhân dân đã nã đạn không thương tiếc vào quá khứ.

Theo thông tin trên Bách khoa thư mở Wikipedia thì: "Lê Hiếu Đằng (sinh 19??) là luật gia, Phó chủ nhiệm Hội đồng Tư vấn về Dân chủ và Pháp luật thuộc Ủy ban Trung ương Mặt trận Tổ quốc Việt Nam, nguyên là phó Tổng Thư Ký Ủy ban Trung Ương Liên Minh các lực lượng Dân tộc, dân chủ và Hòa bình Việt Nam, Nguyên Tổng thư kí Uỷ Ban nhân dân Cách mạng khu Sài Gòn Gia Định, nguyên Phó Chủ tịch Ủy ban Mặt trận Tổ quốc (MTTQ) Việt Nam ở TP HCM[1]. Tính tới 2013, ông 45 năm là Đảng viên Đảng CSVN. Ông là một trong các “lãnh tụ” sinh viên trước đây đã có một thời kỳ lẫy lừng trong phong trào đấu tranh tại Sài Gòn và các đô thị Miền Nam trước 1975, thành viên Ban chấp hành Tổng hội sinh viên Sài Gòn và ĐH Luật Khoa..."
Thế mà giờ đây, lúc xế chiều, Đằng lại làm cái việc mà như nhà thơ Hồng Thanh Quang từng đúc kết:
Xưa nay cái bọn chiêu hồi
Sớm muộn cũng bị kẻ cười người chê
Để giúp bạn đọc hiểu thêm chân tướng, bộ mặt thật, "cái mặt không chơi được" của Lê Hiếu Đằng, NVM Blog xin gửi đến thông tin đáng đọc từ bài viết của anh "Loa Phường"...

Dư luận chạnh lòng khi nghe tin Lê Hiếu Đằng đang thập tử nhất sinh nên tạm gác sang một bên câu chuyện về lá thư “tuyệt mệnh” tráo trở và gàn dở của Đằng. Vẫn biết những kẻ trở cờ như Lê Hiếu Đằng vốn đã bị xã hội nhìn bằng nửa con mắt, song đạo lý ở đời, ai lại đi chấp một kẻ sắp sang thế giới bên kia. Khi bệnh nặng người ta thường bị ảo giác, dẫn đến nói năng và hành động một cách mất kiểm soát. Vì thế Đằng thoát được vụ bị thiên hạ ném đá.

Vậy mà chỉ đôi ngày sau đó người ta nghe thấy giọng Lê Hiếu Đằng sang sảng khi trả lời phỏng vấn RFI – một kênh truyền thông luôn có cái nhìn ác ý và sai lệch về Việt Nam.

Trước sự tâng bốc lên tận mây xanh của cô phóng viên giọng rất trẻ, anh già Lê Hiếu Đằng (một người luôn mơ trở thành cái rốn của vũ trụ, sợ hãi khi về già sẽ bị bỏ rơi trong quên lãng và vì thế luôn tìm cách đập phá, lu loa cốt gây sự chú ý) bỗng trở nên nhanh nhẹn và cường tráng khác thường. Theo những lời lẽ mơn trớn, vuốt ve, thẽ thọt của cô phóng viên thì luật sư Đằng ( đã về vườn) trở thành một “hiệp sĩ” “đầy chất lửa, đầy tính chiến đấu”, dám tháo găng “thách thức bất kỳ lãnh đạo nào trong bộ máy của đảng Cộng sản trả lời một cách công khai về vấn đề thành lập các đảng đối lập”

Ơ hơ, thế hóa ra việc ông Đằng ốm thập tử nhất sinh là lởm, là trò lừa thiên hạ à…

Cả làng còn đang ngơ ngác vì choáng....

Đoàng một cái sáng nay đã lại thấy thông tin bốc mùi từ Bô shit – Lê Hiếu Đằng là người “sáng lập” đảng mới, “Đảng dân chủ xã hội” với cái tham vọng nghe đánh cái rầm “Đảng mới dân chủ xã hội là một đột phá khẩu lịch sử, cho nước tràn bờ, cho muôn người Việt Nam đứng dậy phá xiềng, vươn vai thành Phù Đổng, chống lại nội tặc, ngoại thù, cứu nước cứu dân và cứu cả chính mình”... 

Chao ôi, quả là chỉ qua một đêm, Đằng đã hóa thánh. Thánh Đằng sẽ cứu cả dân tộc Việt Nam đang rên xiết trong lầm than vì ách đô hộ của Đảng Cộng sản. Dưới cái ách ấy, đám nhân xĩ, chí thức kiểu như Quang A, Tương Lai, Chi ọe và cả Đằng nữa suốt ngày tụ tập rượu, bia, trà lá. Khoác vai rận cái này, nâng cốc với rận mái kia, chụp hình cười toe toét đưa lên “phây” để cả thế giới biết đến những phong trào “rận chủ” lẫy lừng đang diễn ra ở cái đất nước hình chữ S mang tên Việt Nam này.

Các cụ xưa có câu, “sướng quá hóa rồ” hay “nhàn cư vi bất thiện” để chỉ loại người lúc nào cũng ảo tưởng về tài năng của bản thân, đã được hưởng ân sủng của xã hội nhưng vẫn chưa thỏa mãn dẫn đến những việc làm hại dân, hại nước. Loại cõng rắn cắn gà nhà như Đằng thời nào cũng có.

Sau bao tháng ngày vỗ ngực vì nước, vì dân, vì “cái lọ, cái chai”, bây giờ thì người ta cũng hiểu Đằng chỉ vì chính mình.

Trước hết là người sáng lập ra cái gọi là “Đảng dân chủ xã hội” tất nhiên Đằng sẽ trở thành lãnh đạo của đảng này, thế là tự mình bày trò xưng Vương, há chẳng phải để trục lợi cho chính Đằng hay sao.

Làm ồn ào, quốc tế hóa sự kiện Đằng nhắm tới hai mục đích:

Trước hết là tiền. Chẳng phải các tổ chức chống cộng ở nước ngoài đang tìm mọi cách để chống phá Đảng cộng sản Việt Nam mà mục tiêu trước hết của chúng là thành lập đảng đối lập. Cái gì chứ tiền thì thiếu gì. Miễn là thành lập được đảng đối lập, "không lo đến tiền, các chú cứ bắn, “đạn” hết anh lại lắp, bắn thoải con gà mái…". Làm Vua cái đảng này, Đằng cứ gọi là ngồi trên tiền nhé…

Sau vấn đề tiền là vấn đề sợ. Phàm là người trần thì thằng nào chẳng sợ xộ khám. Là luật sư Đằng thừa biết sau khi tuyên bố thành lập đảng đối lập với mục đích lật đổ Đảng cộng sản tức là vi phạm pháp luật, chắc chắn, chính quyền sẽ ra tay. Vì vậy phải quốc tế hóa sự kiện này, đề phòng nếu bị vào kho mấy anh tay to nước ngoài sẽ cứu.

Còn trò ốm: Kể ra Đằng cũng cao tay tuy có hơi hèn một chút. (Cô phóng viên RFI người đã xem Đằng như hiệp sĩ sẽ nghĩ gì khi biết Đằng bày trò này). Nếu bị tóm, Đằng sẽ lăn ra...ốm. Ở cái tuổi của Đằng, chắc chắn pháp luật sẽ có chút khoan nhượng và đó là cái lý do có thể đỡ cho Đằng khỏi bị ăn cơm cân.

Chà chà, thế này thì một mũi tên trúng dăm, bảy cái đích chứ chẳng chơi. Quả là thánh Đằng…

Có điều thiên hạ đâu có khờ như Đằng nghĩ. Trò lừa phỉnh dư luận để họ đồng ý tung hô Đằng lên làm Vương đến trẻ con cũng nhận thấy. Ai chẳng biết, vì chút công lao thời phong trào sinh viên Sài gòn chống Mỹ, Đằng được xã hội đãi ngộ tử tế, cho giữ chức vụ, hưởng hết lộc này, lộc kia dẫu chẳng làm được việc gì cho ra hồn. Nay về hưu sợ bị quên lãng, Đằng bày trò “ diễn tuồng chính trị, đong xèng, lừa thiên hạ”.

Xin thưa luật sư Đằng. Hơn tám mươi triệu người dân đều thấy cuộc sống của họ tốt dần lên, năm sau khá hơn năm trước. Dẫu có khó khăn, giá điện có tăng 5%, giá xăng dầu có leo thang chút ít, song lương công chức nhà nước cũng tăng đấy thôi, mấy bác kinh doanh thì cũng theo đó nâng giá bát phở lên vài đồng…Nước nổi, bèo nổi, phần đông người dân đã có bát ăn, bát để, đâu có như thời xưa phải chạy ăn từng bữa. Ngày lễ, chỗ vui chơi giải trí chật kín người, trẻ con nô đùa vô tư chẳng phải sợ đánh bom liều chết hay người biểu tình xô xát lẫn nhau chết cả trăm người, máu me nhuộm đỏ quảng trường như ở mấy nước có cách mạng màu như Ai Cập, hay được "hưởng sự can thiệp của phương Tây để bảo vệ nhân quyền" như Irac hay Afghanistan.

Thưa ông Đằng, thiên đường là do mình tự xây dựng. Đã không đóng góp gì vào sự phát triển của đất nước hôm nay thì cũng xin ông thôi ngay cái trò cõng rắn cắn gà nhà, tiếp tay cho ngoại bang làm nghèo đất nước.

Và nếu thực sự ông yêu nước, thương dân như những gì ông và đồng đảng vẫn thường khoe khoang, khuếch khoác, thì mong ông đừng tạo những sự bất ổn cho một xã hội đang trên đà đi lên, đang phát triển, là điểm đến an toàn trên toàn thế giới.

Cũng xin ông thôi ngay trò lừa đảo xưng vương, bày trò chính trị để trục lợi cho bản thân. Với những kẻ trở cờ, phản bội như ông thì làm gì còn chữ tín để làm cái gọi là “tạo dựng ngọn cờ”. Chạy theo ông có chăng chắc cũng lại một lũ muốn ăn nhưng lười lao động như Bùi Hằng (chửi cha, chửi mẹ, máu trên, máu dưới), hay Chí Phèo Đức – rạch mặt ăn vạ, Lê Anh Hùng tâm thần lúc nào cũng nghĩ mình là điệp viên 007…Kết nạp những con ghẻ sống ký sinh, dơ bẩn như vậy trong tổ chức, thử hỏi, khi ông nói liệu có người nghe???

Đừng diễn nữa, dơ lắm Hiếu Đằng ơi!.
(Nguồn: Loa Phường)