Thứ Tư, 21 tháng 8, 2013

ĐÔI LỜI CÙNG DỊCH GIẢ THÁI BÁ TÂN


ĐÔI LỜI CÙNG DỊCH GIẢ THÁI BÁ TÂN
NVM Blog – Đảng không như ông nói
Không đặt mình trước trời
Câu khẩu hiệu bằng trắc
Nên như vậy mà thôi

Một vấn đề rất nhỏ
Ông xé ra lôi thôi
Ngỡ ngàng ngừoi dịch giả
Niềm cảm mến bao người


Thái Bá Tân là dịch giả rất nổi tiếng, mình rất mến mộ ông. Ông còn là tác giả của thể loại thơ 5 chữ dễ đọc, dễ nhớ, sâu sắc và hóm hỉnh trong đó có bài thơ dưới đây mình rất thích:

Henry Ford, người Mỹ,
Vua ô tô trước đây.
Chết, được gặp Thượng Đế.
Ông bảo Ngài thế này:

“Ngài là đấng sáng tạo,
Nhà thiết kế tài ba,
Nhưng có cái không ổn,
Khi tạo ra đàn bà.”

Thượng Đế nghe, khó chịu,
Nhưng phục thiện, nên Ngài
Bảo ông cứ nó thẳng
Thiết kế có gì sai.

“Vâng, rất nhiều khiếm khuyết
Trong sản phẩm đàn bà.
Phía sau phồng quá lớn.
Phía trước quá nhô ra.

Máy của nó ồn quá
Khi tài xế phóng nhanh.
Tiêu thụ nhiên liệu khủng.
Khủng cả tiền bảo hành.

Bơm xăng và ống xả
Lại ở quá gần nhau.
Mỗi tháng mấy ngày nghỉ
Vì máy cứ chảy dầu.

Hai đèn trước quá bé.
Phía sau không có đèn.
Liên tục đòi sơn mới,
Chủ phải tốn nhiều tiền…”

Thượng Đế nghe, cho gọi
Các kỹ sư của Ngài.
Họ kiểm tra, xác nhận
Quả đúng thế, không sai.

Ngài buồn, rồi lên tiếng:
“Cái máy ấy nói chung
Quả còn nhiều khiếm khuyết,
Nhưng với người tiêu dùng

Thì nó là loại nhất.
Trăm phần trăm đàn ông
Thích và muốn dùng nó.
Dẫu tốn tiền, đúng không?

Trong khi, theo ta biết,
Chưa đến một phần mười
Đàn ông trên thế giới
Bỏ tiền mua xe hơi

Theo thông tin trên trang web của Thái Bá Tân thì ông là Dịch giả, nhà văn, nhà giáo. Sinh năm 1949, ở Nghệ An. Học Đại học ngoại ngữ Matscova (khoa phiên dịch tiếng Anh) 1967 – 1974. Phiên dịch tiếng Anh và Nga ở Bộ Thủy Sản. Dạy tiếng Anh và văn học Anh tại Đại học Sư phạm ngoại ngữ Hà Nội 1975 – 1978. Sau đó làm biên tập sách tại nhà xuất bản Lao Động, Hội nhà văn. Hiện thuộc biên chế Hội Nhà văn Việt Nam, phó chủ tịch Hội đồng Văn học nước ngoài và ủy viên Ban đối ngoại của hội.

Đã xuất bản khoảng 70 đầu sách, gồm thơ dịch, truyện ngắn và thơ sáng tác.

Thích du lịch (đã đi khoảng 30 nước), đọc sách và âm nhạc. Biết chơi (khá chuyên nghiệp) các nhạc cụ như violin, violoncello, saxophone và một ít piano. Sống khép kín, ít giao tiếp xã hội.

Mở lớp dạy dịch tiếng Anh khoảng hai mươi năm nay, hàng ngày trừ chủ nhật, từ 6h PM đến 7.45h PM tai giảng đường 306, nhà D6, Đại Học Bách Khoa Hà Nội.
Thế mà sáng nay, khi vào face book, mình rất ngỡ ngàng khi được đọc bài thơ ông nói chuyện mừng Đảng, mừng Xuân. Bài thơ viết:
MỪNG ĐẢNG, MỪNG XUÂN

Đất nước vui, đón Tết.
Một năm chỉ một lần.
Thế mà thằng khẩu hiệu
Lại “Mừng đảng, mừng xuân”.

Mọi khẩu hiệu đều chối.
Chối nhất khẩu hiệu này.
Xuân, khái niệm trời đất.
Đảng dính gì vào đây?

Mà còn mừng đảng trước.
Rồi mới được mừng xuân.
Tức là đảng có ý
Nhắc nhở khéo người dân.

Chắc có thằng tuyên huấn,
Vừa ngu dốt vừa lười,
Xưa tớn lên, chấp bút,
Đặt đảng ngang với trời.

Chối thì phải sửa lại,
Không thì dẹp nó đi.
Đảng được khen kiểu ấy
Cũng chẳng hay ho gì.

Dân người ta biết hết.
Đảng mà coi thường dân.
Thì dân coi thường lại,
Chỉ mừng đón mùa xuân.
Mình không tin đây là của dịch giả này nhưng tiếc thay đó lại là sự thật. Vì thế, thực sự buồn và ngõ ngàng, NVM có đôi lời cấp tốc hoạ lại những câu của ông Thái Bá Tân như sau:
Nguyễn Văn Minh Đảng ra đời dịp Tết
Nên khẩu hiệu thế thôi
Xoá xích xiềng tăm tối
Đảng - mùa xuân cuộc đời

Thời Đảng - dân đổ máu
Ông Tân học nước ngoài
Có thấm gì đau khổ
Giờ phán chuyện đúng sai?

Nếu như không có Đảng
Giờ ông ngồi ở đâu
Quả cà còn mặn chát
Ách nô lệ trên đầu

Đảng không như ông nói
Không đặt mình trước trời
Câu khẩu hiệu bằng trắc
Nên như vậy mà thôi

Một vấn đề rất nhỏ
Ông xé ra lôi thôi
Ngỡ ngàng ngừoi dịch giả
Niềm cảm mến bao người

Sao xế chiều ông nỡ
Giống kẻ đớp sao rơi
Biểu tượng thơ năm chữ
Đừng vẩn đục, hỡi người

Đảng - cũng một tổ chức
Có ngừoi này kẻ kia
Cũng sai lầm có lúc
Nhưng khinh dân, chẳng hề

Xuân vẫn về khắp chốn
Đảng sửa mình vì dân
Và sẽ nhiều tăm tối
Kẻ quên nước, vị thân!

37 nhận xét:

  1. Mình cũng có lần "nhắn" với Thái Bá Tân thế này, gửi link để mọi người hiểu thêm chút về nhân vật này. he he
    http://langkinhthvt.blogspot.com/2012/07/oi-ieu-nhan-voi-chu-tan.html

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. MÌNH CŨNG NHẮN ((THÁI BÁ TÂN ))

      Thôi thôi nói tục nói tè
      PHÁT NGÔN NGƯỢNG NGẬP MÀ NGHE ĐÂY NÀY
      Giáo dục rân chủ là đây
      Mở mồm ruồi kiến bu đầy vì dơ
      Mới hay cái đám trở cờ
      Giáo dục trẻ nhỏ ngây thơ thế này
      Du côn hạ cấp làm thầy
      Trẻ con không chóng thì chày cũng hư.

      Xóa
    2. TIÊN SỰ TỤI PHẢN ĐỘNG GIẢ DANH ((YÊU NƯỚC ))

      Hôm qua có đám biểu...tình
      Lôi thôi lếch thếch quá thằng ăn xin
      Giáo sư cũng có dăm thằng
      Luật sư dăm chú, lại đèo nhà văn
      Nhà báo..viết láo dua
      Láo nha láo nháo phường chèo cũng thua

      Bám đuôi theo con mụ nặc nô
      Người em thơm thế cái gì cũng thơm
      Em hô Tàu - Việt tương nhau
      Cả bầy xúm lại;;; Zô đi- đừng hèn

      Ngày xưa anh chỉ dạng quèn
      Tiền tài chẳng có, có mồm để ăn
      Về hưu chẳng có ai chơi
      Buồn tình anh dựng băng rôn giữa đường
      Miệng hô đả đảo, tay sờ ví da
      Ngày mai thằng Mặc ló ra
      Ắt là sẽ có vài bài tụng ca
      Tiền vào đến mấy trăm đô
      Tiêu rồi anh lại băng rôn giữa đường

      Ngày xưa nhà nước gọi quân
      TÂN LO CỤT GIỐNG NÊN CHUI CHUỒNG GÀ
      Viết dăm quyển sách gọi là
      xem chừng cũng có vài người đọc qua
      Đến giờ tuổi đã xế chiều
      Thông minh chưa trải mà ngu càng già
      Bám đuôi cái lũ bất tài
      Muốn làm cách mạng, muốn làm vĩ nhân
      Quê choa giỏi lắm nhân tài
      Choa đây cũng hóa tượng đài cho xem

      Giáo sư tiến sĩ học nhiều
      Học xong loạn óc, vẽ vời linh tinh
      Vẽ mình như bậc anh hùng
      Mong thằng Nhà nước ném moi ( tôi) vô tù
      Vô tù mở lớp tuyên truyền
      Cách mềnh từ đó mà ra ầm ầm

      Trâu quỳ, Chợ QUán đắt hàng
      Vĩ nhân cứ gọi vô đây ào ào
      Mở chi bộ Đảng tập trung
      Ngày mai tổng thống xứng tầm năm châu
      Cũng cầu cái chú Ba Tầu
      Uýnh thì uýnh mẹ cho tao được nhờ
      nếu không tao tưới máu ra
      Có thằng chết ngất chớ kêu tao..khùng

      Xóa
    3. KHEN THẾ NÀY MỚI HOÀNH!

      Bê từ nhà bác DG sang để bà con cùng đọc

      Thiên hạ khen ông ngu
      Tôi ậm ừ, chả phải…
      Nó lại khen ông dại
      Tôi ậm ừ, chả oan…?

      Nghe bảo, ông là quan
      Đâu cũng tầm Chính phủ
      Một thời ông ăn ngủ
      Và vẫy tay sau rèm

      Vì thế giờ nó khen
      Và nó càng khen mạnh
      Rằng xuống lỗ đến nơi
      Còn giở tuồng vặt vãnh

      Nó khen, ngày ôm ghế
      Thì như hến, ngậm mồm
      Giờ hết thời, cạn lộc
      Bày đặt diễn thơ Nôm!!!


      Nó khen ông có tuổi
      Mà vẫn như trẻ trâu
      Mặt vẫn dày như thớt
      Sừng vẫn mọc trên đầu

      Nghe ông xưng giáo sư
      Nghe ông gào tri thức
      Tôi lấy làm khâm phục
      Tôi hỏi thằng google!

      Kết quả thật bất ngờ
      Thấy ông toàn tuyên bố
      Giáo sư - suốt ngày nổ
      Tri thức - rặt biểu tình

      Tôi vẫn cứ nín thinh
      Cố tìm thêm chút nữa
      Như ông nói ngày xưa
      Cũng một thời máu lửa???



      Tôi tìm hoài từ sáng
      Tôi hỏi hoài qua trưa
      Và thật lòng mà nói
      Là tôi ăn quả lừa!!!

      Tôi khen ông liêm sỉ
      Dày như tóc trên đầu
      Tôi khen ông lỳ lợm
      Thưa thớt như bộ râu

      Xóa
  2. TIÊN SƯ TỤI XỎ LÁ BA QUE

    Có một lũ già ngu hơn lợn
    Não toàn giòi mặt chó nhơn nhơn
    Nhân cách uốn lượn giống lươn
    Bẻ cong lịch sử, bố tương vỡ mồm

    Chường mặt chó ra điều nhân sỹ
    Vẻ đau thương vận bĩ quốc gia
    Ngu hơn lợn – ngỡ tinh hoa
    Được lời nịnh thối – ngỡ là ông sao.

    Thằng hán nôm núp trang bô sít
    Chuyên bới phân, móc đít ra soi
    Chê rằng phân rất lắm giòi
    Lại khen bên Mỹ ít giòi ít phân.
    Tụ tập nhau 72 nhân sỹ
    Giở trò ma chữ ký nhân dân
    Không ngờ bị Bần Cố Nông
    Chơi cho một vố ọc phân lên mồm.

    Thằng răng vổ viết “bên thắng cuộc”
    Một lũ ngu vớ được xít xoa
    Đéo biết rằng nó ba hoa
    Bốn mươi phần nó bịa ba chín phần
    Nó tính chuyện bẻ cong lịch sử
    Trắng thành đen, thiện ác đổi thay
    Đảo luân lộn lý cho tày
    Da mặt thằng vổ chắc dày hơn mông.

    Có thằng trước nhà văn quân đội
    Rửng rưng vào nói tội gì đâu
    Chẳng qua trong lúc đánh nhau
    Đòn tra tấn giã lên đầu tù nhân
    Là biện pháp khảo tra tin tức
    Có chi mà so sánh cân đo
    Địt con mẹ, khốn nạn chưa
    Núi xương với nó vẫn chưa là gì.

    Nhà thơ Chí chuyên làm thơ cứt
    Thơ đéo gì ý thức lang băm ?
    Đéo gì giẻ rách, tâm thần ?
    “Muốn mang hồ”, “vác sông Hồng” là sao ?
    Ngồi đáy giếng “Ếch” chê đất nước
    Đất nước buồn lại bị ruồi bu
    Ruồi đây là những đứa ngu
    Vui hơn ngày trước lại tru là buồn.

    Đứa bá láp thích thơ năm chữ
    Trình như lồn, nhân cách hố phân
    Viết thơ tỏ vẻ ân cần
    Dặn dò giới trẻ chớ nhầm đường đi
    Nó nhất quyết biểu tình Tung Quắc
    Đề phòng khi nhà nước đớn hèn
    Năm 79 mày có xem ?
    Khựa sang là múc, hèn con mẹ mày.
    “Lại nói về chiến tranh” quá khứ
    Chuyện trong rừng thanh nữ thủ dâm
    Viết xong kết luận cái rầm
    Để cho đỡ chết khỏi cần đánh nhau
    Nó kết luận đéo cần chính nghĩa
    Đéo cần chi giải phóng quê hương
    Để cho nước đỡ tang thương
    Rõ phường khốn nạn, rõ phường vô ơn.

    ………………………………

    Đấy, nhân sỹ đấy! Còn nhiều nữa để dành viết sau.

    Nhân sỹ cái con bà chúng nó
    Rặt một bầy chó má ngựa trâu
    Ngu si toàn cứt trong đầu
    Huyênh hoang, khốn nạn chó đâu sánh bằng.

    Ngẫm mà thương cho phường bọn nó
    Ôi cái loài chó má lang thang
    Bơ vơ đứng ở giữa đàng
    Mồm loa mép giải oang oang đặt điều

    Nhân sĩ cái con bà chúng nó
    Ngu như bầy chó má không hơn
    Một phường bạc nghĩa vô ơn
    Cỡ thằng Hảo cứt nhơn nhơn mặt lồn

    Địt con bà cái thằng Hảo cứt
    Làm bố mày thấy nhức con ngươi
    Nhìn mày cũng có hình người
    Sao làm trâu ngựa cho người Mỹ sai

    Bọn Việt gian, lại đây anh biểu
    Nói nãy giờ bây đã hiểu chưa ?
    Trình bọn mày cỡ con Lừa
    Khua môi múa mép tà-lưa với đời ?

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. TÂM SỰ CỜ VÀNG

      NGUỒN :http://xichloviet.wordpress.com/2011/06/18/tam-s%E1%BB%B1-c%E1%BB%9D-vang/

      www.xichloviet.com

      Lại hết một năm sống tha hương.
      Băm mấy xuân qua vẫn đọan trường.
      Cộng sản vẫn còn, ta chưa chết.
      Nhưng biết bao giờ thấy cố hương?
      Quốc hận hằng năm vẫn nhớ ngày
      Ôm niềm uất hận lết sang đây,
      Ngày xưa nhớ cái năm năm bốn
      Cũng tại cộng nô phải chạy dài.
      Số kiếp di cư đến hai lần
      Hai lần nhưng vạn nỗi gian truân.
      Lần sau còn nhục hơn lần trước,
      Vứt cả ba lô cởi cả quần.
      Cũng tại ta xui mới thế này
      Thầy ta đừng chạy chúng biết tay
      Phải chi thầy thí vài trăm triệu
      Đâu phải chạy te vứt cả giày.
      Dù bỏ chạy te vứt cả giày.
      Nhưng ta nào có sợ chúng bay.
      Chẳng qua cũng chỉ vì thời vận
      Tại số nên ta mới như vầy.
      Ta quyết không quên mối hận này.
      Con không làm được cháu ta thay
      Cờ vàng ta phất không ngừng nghỉ.
      Rồi sẽ có ngày chúng biết tay
      Ta vẫn cờ vàng vẫn duyệt binh
      Vẫn hát vang lên khúc quân hành
      Để cháu con ta luôn ghi nhớ
      Hình ảnh hào hùng lớp cha anh.
      Dù là quần áo chợ si đa
      Dù chẳng súng gươm cũng gọi là
      Quân đội cộng hòa thời oanh liệt,
      Để ta ôn lại quãng đời ta.
      Ta phất cờ vàng giữa cờ hoa
      Cờ hoa cứu giúp chở che ta
      (Không có cờ hoa ta lạnh gáy
      Cộng sản rập rình rét bỏ cha.)
      Nhớ về hòn ngọc viễn đông xưa
      Nơi ta hoan lạc suốt bốn mùa
      Tên em ngày ấy không còn nữa
      Còn lại nơi này cái little.
      Thế mà chúng cũng chẳng buông tha.
      Theo đến nơi này xứ cờ hoa.
      Cái little kia nào có tội
      Chúng cũng vặt luôn tức bỏ bà.
      Mấy chục năm ròng giữa chốn đây.
      Eo phe (welfare) vẫn lãnh vẫn ăn mày.
      Phút tem (food stamp) không có đời ta tận
      Bởi thế cho nên phải lụy thầy.
      Ta chạy sang đây đã cùng đường
      Thế nên ta vẫn phải khói hương
      Tâm nguyện khấn cầu ông thánh Mỹ
      Phù hộ ta tròn mộng hồi hương.
      Thầy ta ta dựng tượng phụng thờ
      Cũng vì ơn nghĩa những năm xưa
      Thế mà chúng bảo “quân chơi đĩ ”
      Năm mươi tám vạn hồn có biết chưa
      Hỡi chúa hỡi thần hỡi Ala
      Hỡi Mô ha mét hỡi Di đà,
      Cộng nô láo xược không vặn cổ
      Lại cứ vặn nhầm cổ chúng ta.
      Thà ta nô lệ xứ cờ hoa
      Quyết không về lại chốn quê nhà
      Làm mướn, cu li, hay rửa chén,
      Rửa đít cho thầy cũng sướng cha.
      Rửa đã bao năm rửa mòn tay,
      Nhưng vẫn không quên rửa hận này.
      Đời ta không được, đời con cháu,
      Quyết diệt cho tiêu bọn chúng mày.
      Trung cộng âm mưu chiếm Trường Sa.
      Đã lâu mới có dịp hò la.
      Cầu trời nó chiếm luôn Hà nội.
      Cho đáng bọn mày hả dạ ta.
      Trung cộng to đầu thế mà ngu.
      Đất liền không lấy lấy san hô.
      Sao bay không chiếm luôn cả nước,
      Chẳng lẽ bọn mày sợ chúng ư.
      Bay cứ đánh đi có chúng tao
      Tuy tao chẳng có tí quân nào
      Nhưng tao có cái mồm to khỏe.
      Chống cộng nhưng tao khoái ba tàu.
      Ta có cờ vàng có ống loa
      Có kèn có trống có cờ hoa.
      Tuy hô đả đảo thằng trung cộng
      Nhưng chống chỉ là Cộng xứ ta.
      Chẳng lẽ xuống đường chống tụi bay
      Mà không đả đảo thật hăng say.
      Thì ai mà biết ta yêu nước.
      Nhưng tấm lòng ta khoái chúng mày.
      Hàng hóa Việt Nam bán dẫy đầy
      Nhưng ta cương quyết phải tẩy chay
      Thà ta ủng hộ hàng tàu chệt
      Cho lũ cộng mày chết trắng tay.
      Nhớ nước ta càng thêm uất ức,
      Thương nhà tiếc mãi cái vila.
      Sang đây cam phận thằng ở đợ
      Cũng tại bọn mày lũ cộng nô
      Lạy thánh A la lạy chúa tôi
      Con chống bao năm quá đuối rồi
      Sức kiệt lực tàn đành chống gậy.
      Nay còn chỉ mỗi cái mồm thôi.
      Xin chúa hộ phù lũ chúng con
      Vặt cho chết hết lũ tham tàn
      Mai này phục quốc con xây tượng
      Xây nhà thờ mới đẹp to hơn.
      ***
      Mấy chục năm ròng giữa chốn đây.
      Bưng bê rửa bát đã bao ngày.
      Vẫn chưa rửa được niềm căm hận
      Ôi biết sao vơi mối thù này.
      (Trích comment diễn đàn vietweely)

      Xóa
  3. Xin cảm ơn anh Minh,
    Bài của anh rất hay, tôi xin về giới thiệu cùng bạn đọc. Hi vọng anh không phật ý.
    Chúc anh luôn khỏe mạnh và cống hiến nhiều hơn nữa.

    Trả lờiXóa
  4. Ngắm hình anh Minh ở trên thấy tướng tốt :mặt chữ điền, cằm vuông, tai đẹp; tướng xấu: trán hẹp, mắt tối. Đoán: trung vận tốt; hậu vận tối tăm.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Nhận xét này đã bị tác giả xóa.

      Xóa
    2. Bác Phung quả là người xem tướng đoán vận quá hay. Bây giờ có nhiều kẻ xu nịnh nhưng nghe nó còn vào. Thằng này nó nịnh để kiếm tí chỗ trống mà như người mửa vào tai người khác. Thế mà vẫn cóa người hợp khẩu vị mới lạ.

      Xóa
  5. Nhân cách của những kẻ như bạn là ((vào nhà chửi ngay chủ nhà ))sao?(Tôi buộc phải gọi bạn là kẻ vì không thể coi bạn là người )

    Hậu vận anh Minh tối tăm hay sáng sủa thì tôi cũng không biết .nhưng hậu vận tối tăm của tàn dư ngụy quân thì tôi rất biết .Suốt 38 năm nay ,năm nào cũng đi lừa tiền của thiên hạ với chiêu bài ((quay về chiếm lại quê hương )) nhưng rốt cuộc là đều bị túm không sót một mống ngay tại biên giới.

    BẠN HẬN ANH MINH QUÁ NHỈ ?

    “QUỐC HẬN” – LÀM SAO CHO BU HIỂU
    http://xichloviet.wordpress.com/2013/05/02/quoc-han-lam-sao-cho-bu-hieu/

    Tự điển tiếng Việt chú giải rằng hận là giận, là oán hờn đối với kẻ đã hại mình.

    Hận thường dẫn đến những hành động tiêu cực để vơi bớt nỗi hận, cam chịu và thường không có động cơ trả thù mạnh mẽ. Kẻ hận tình thì lang thang buồn bã có khi quẫn trí tự tử, kẻ hận đời thì sống buông thả không cần đến ngày mai.

    Vậy thì tại sao các anh cờ vàng lại dùng chữ “hận” để diễn tả nỗi niềm của mình mà không phải là “thù” ? . Tại sao các anh đặt ngày 30.4 là “quốc hận” mà không phải là “quốc thù”? Kẻ nung nấu ý định trả thù thường sẽ nung nấu quyết tâm cao hơn kẻ chỉ mong rửa hận chứ? Phải chăng các anh không có ý định trả thù?

    Không phải như vậy, các anh rất cay cú CS, luôn nung nấu ý định trả thù, các anh từng thề không đội trời chung với CS, nhưng hơn ai hết các anh biết rằng không thể làm được. Cờ vàng rất yếu ớt khi không có BU cho nên cờ vàng chỉ biết kích động trả thù mà không thể làm gì khác. Vì yếu đuối và bất tài cho nên bất cứ ai, bất cứ hành động nào, bất kể phe nhóm nào đối lập với CS là được cờ vàng ủng hộ, kích động và tiếp tay dù đó là kẻ thù của dân tộc.

    Người CS nói họ “căm thù giặc” chứ không bao giờ nói “hận giặc” cả. Cũng chính vì lòng căm thù giặc mà họ dễ dàng truyền lửa cho người dân và biến nó thành sức mạnh vô biên. Kẻ thù chính của họ được xác định từ đầu và xuyên suốt cuộc chiến tranh giành độc lập là quân xâm lược. Quân xâm lược họ phải đối đầu là đế quốc Pháp rồi đến Mỹ. Các chế độ cờ vàng của các anh phục vụ cho hai đế quốc này chỉ là một bộ phận của quân xâm lược, các anh chỉ là mục tiêu thứ yếu, đánh đuổi được quân xâm lược thì những kẻ phục vụ chúng cũng phải chết theo và lịch sử đã chứng minh đúng như thế.

    Cờ vàng rất muốn nhưng không thể sử dụng lòng căm thù CS của mình để kích động người dân cho mục tiêu lật đổ chế độ vì người dân không hề căm thù CS như các anh tưởng tượng. Những gì các anh nói về sự căm phẫn của người dân đối với CS chỉ là sự tưởng tượng giúp các anh vuốt ve nhau mà thôi. Thế nên mấy chục năm qua các anh vãn chỉ biết “hận” với nhau năm này qua năm khác.

    “Hận” trong cộng đồng cờ vàng bao hàm nghĩa cam chịu như số phận nghiệt ngã đã an bài nhưng phải khơi dậy hâm nóng nó thường xuyên để mong thế hệ sau rửa hận cho mình. Hàng năm nỗi hận của cờ vàng được nâng lên hàng “đại lễ” để cùng hận với nhau và cùng nhau gợi lại những nỗi niềm cay cú.

    (MỜI XEM TIẾP)

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. (TIẾP THEO PHẦN TRÊN )

      Ba mươi tháng tư

      Ngày này ba mươi tám năm về trước Các anh cờ vàng ai cũng chung tâm trạng là phải chọn con đường vi thượng sách là tẩu thật nhanh đừng để lọt vào tay CS. Những anh không có cơ hội để tẩu thì đành phải mướt mồ hôi ngồi ôm canh cánh bên lòng nỗi lo sẽ bị Việt cộng trả thù.

      Ngày ấy các anh vẫn chưa hận, các anh chỉ lo, vì nỗi lo nó to hơn nỗi hận. Các anh mất ăn mất ngủ chỉ cầu mong có phép mầu làm cho Việt Cộng nó gia ơn tha mạng.

      Làm sao không mất ăn mất ngủ cho được khi còn quyền lực, VC lọt vào tay các anh, không một ai toàn vẹn hình hài. Các anh dùng đủ nhục hình để hành hạ họ. Các anh vặn răng người ta, đập gẫy chân người ta đập nát các ngón tay người ta. Các anh nung sắt đỏ dí vào người, cắt vú xẻo thịt người ta thì thử hỏi khi họ tóm được các họ anh phải làm gì để lấy lại công bằng đây. Chỉ cần nghĩ đến đó thôi các anh đủ vãi ra quần.

      Các anh lại còn được tâm lý chiến tuyên truyền rằng rằng Việt Cộng vô cùng dã man tàn ác, uống máu dân lành. Như thế thì phen này làm sao nó tha cho các anh được, số phận cá trên thớt của các anh mười phần hết chín phần toi . Cái sợ nó làm cho các anh teo cả gan mật thì làm gì còn chỗ đâu cho cái hận. Ngoài những anh may mắn bỏ chạy được, anh nào còn kẹt lại thì không còn chỗ mà ẩn náu vì đâu đâu cũng có Việt Cộng, vả lại khi còn đương quyền các anh càng to càng phách lối khoe khoang, vợ con các anh coi bà con lối xóm bằng nửa con mắt thì ai chẳng biết về các anh, giấu đi đàng nào, du kích địa phương thuộc lòng thành tích của các anh thì trốn vào cái lỗ nào bây giờ. Các anh đành cắn răng bó gối ngồi chờ số phận.

      Các anh đeo lon quan càng to thì càng run càng sợ. Cái hào khí VNCH của các anh nó biến đâu mất cả, nó teo tóp lại một cách thảm hại, nó mất tích chẳng còn thấy dấu vết hình hài gì. Những anh Hắc Báo Trâu điên Mãnh Hổ bấy giờ như những con mèo ướt run lên lập cập chỉ biết than thân trách phận và trách BU. Cái “tổ quốc – danh dự – Tránh nhiệm “ của các anh cũng vứt hết vào bãi rác ven đường miễn là làm sao giữ được cái thân xác vẹn toàn. Anh nào cũng cố gắng giấu được điều gì tốt điều nấy. Có anh lỡ xăm chữ “sát cộng” trên tay chẳng biết làm sao phải lấy bùn đất trét lên, lấy băng quấn lại mắt láo liên, quần ướt sũng. Cứ như thế, ngày ba mươi tháng tư, các anh SỢ , LO và ĐỢI . Các anh phải cởi quần vứt ba lô giày dép súng đạn cũng là để xóa đi cái dấu vết người lính cộng hòa hạng tư thế giới – Ôi chẳng nỗi khổ nhục nào bằng.

      (MỜI XEM TIẾP)

      Xóa
    2. (TIẾP THEO PHẦN TRÊN )

      Ba mươi tháng tư.

      Hai triệu tàn quân và công chức phải ra trình diện trong đó có 70 ngàn sĩ quan từ thiếu úy đến trung tướng cứ răm rắp không một ai dám tỏ thái độ “hận” . Khi bị gọi trình diện anh nào cũng lấm la lấm lét xem thử anh trình diện trước bị cư xử ra sao, anh nào cũng né bàn cán bộ địa phương vì khó giấu thân phận. Gặp cán bộ các anh lễ phép hơn cả lễ phép với ông bà. Một trung tá lữ đoàn trưởng thủy quân lục chiến các anh tâm sự rằng đã nghe ngóng mấy ngày nếu thấy tiếng la hét do bị tra tấn sẽ bỏ trốn, nếu không trốn được sẽ tự sát, chứng tỏ sự căng thẳng tột cùng của các anh. Cũng may anh này nhận ra được sự nhân đạo của chính quyền quân quản nếu không thì lại trở thành “anh hùng tuẫn tiết của các anh rồi”

      image001

      Một điểm đăng ký trình diện sau ngày 30-4-1975. Ảnh tư liệu của Cục Dân vận

      Cái lo sợ của các anh chẳng ai giống ai nhưng tựu trung bất cứ ai từng gây tội ác trong các anh cũng hình dung và ám ảnh cái ngày Việt Cộng nó cho đi mò tôm nó như thế nào. Bản án tử hình tự các anh phán xét và treo lên đầu mình, treo lên đầu nhau khủng khiếp như thế thì có anh nào dám hận, còn tâm can lòng phèo đâu mà hận. Nhiều anh trăn trối với gia đình rằng nếu Việt Cộng nó bắt đi thì hãy lấy ngày ấy làm đám giỗ hàng năm. Khổ nhất là những anh tướng tá gây ra nợ máu lấy việc hành hạ tù binh VC làm thú vui thì luôn ám ảnh về cái ngày lên thiên đàng bằng mã tấu. Thế nên một số anh chọn cách tự xử tại nhà để khỏi phải rơi vào tay CS và để có thời giờ xin chúa ban phước lành xin lấy cái vé vớt mà yên ổn về nước chúa. Những anh này về sau đã trở thành những “anh hùng tuẫn tiết” của các anh đấy. Ở thế giới bên kia có lẽ các anh này đấm ngực thình thịch mà trách mình rằng sao ta dại quá vì chúng nó có thằng nào chết đâu, lại được BU cưu mang mà chống cộng.

      Vào trại cải tạo các anh mới thở phào nhẹ nhõm như trút đi được gánh nặng ngàn cân. Chưa biết nó giam bao lâu nhưng chắc là được sống rồi, và sẽ không có trò “mò tôm” như các anh từng tưởng tượng. Mừng lắm cho nên các anh bắt đầu có nụ cười, có giấc ngủ ngon và các anh bắt đầu mơ. Khi biết chắc rằng CS nó không trừng trị các anh như tưởng tượng thì lúc ấy các anh mới bắt đầu yên tâm và cũng bắt đầu từ đó các anh mới cảm thấy hận chúng nó.

      Gác tay lên trán trong tù các anh không thể hiểu nổi tại sao quân đội “hạng tư thế giới” của các anh lại có thể tan hàng thảm bại nhanh đến thế. Các anh không tưởng tượng được là tại sao BU lại bỏ rơi các anh đột ngột như thế khi các anh đang vô cùng trung thành bảo vệ cái chính nghĩa VNCH mà Bu giao cho như là một nghĩa vụ cao cả được BU bảo trợ. Các anh đang trừ gian diệt bạo bảo vệ thế giới tự do cho BU. Các anh đang bảo vệ chính nghĩa cờ vàng mà BU giao trọng trách và đổ biết bao tiền của nuôi nấng cơ mà.

      (MỜI XEM TIẾP)

      Xóa
    3. (TIẾP PHẦN TRÊN )

      Tại sao BU bỏ chạy bỏ lại các anh như thế . Một siêu cường như BU lẽ nào lại bị bọn thổ phỉ ốm đói như thế đánh bại thảm hại tống cổ về nước cấp tốc thế hay sao? Tai sao? Tại sao ? Đầu óc nô lệ của các anh không bao giờ hiểu được.

      Có rất nhiều cuộc hội luận của các anh về lý do tại sao “mất nước”. Cho đến ngày nay tài liệu tham khảo về cuộc chiến VN dẫy đầy nhưng không không anh nào nhìn ra được thân phận nô lệ của mình. Các anh vẫn cho rằng các anh là tiền đồn của thế giới tự do chiến đấu để bảo vệ nó ngăn chận sự bành trướng của CS. BU chỉ là đồng minh giúp các anh thực hiện sứ mạng của mình. Các anh lờ đi cái thực tế rằng quyền lực của BU có thể sai khiến các anh và có quyền bắt các anh phải chết. Tiền bạc của BU phát cho các anh không phải vô điều kiện mà là để phục vụ cái lợi ích của BU, khi không đạt được mục đích các anh không còn giá trị. Các anh luôn mồm than vãn rằng “BU bỏ rơi” mà không ý thức được rằng BU các anh đã vứt đi một món đồ không còn sử dụng được

      Cái lý tưởng các anh nó vô cùng đơn giản . Các anh được mô tả như những anh hùng trừ gian diệt bạo, các anh được nhồi sọ rằng CS theo chủ nghĩa ”tam vô” nghĩa là vô gia đình, vô tổ quốc vô tôn giáo. Thế nên nghĩa vụ tiêu diệt chúng là cao cả không có gì phải lăn tăn cả. Các anh được nhồi sọ rằng Việt cộng là bọn rừng rú răng đen mã tấu, sa vào tay Việt cộng thì chỉ có chết. Cảnh tâm lý chiến chiếu đi chiếu lại cho các anh xem địa chủ mà còn bị chúng chôn sống thì các anh thoát làm sao được. Thế nên khi không thấy bị chúng cho đi “mò tôm” các anh mừng vô kể như được sinh ra là lần thứ hai. Không còn lo sợ mò tôm nên các anh mới có dịp gác tay lên trán mà hận.

      Thế nhưng nếu nói rằng các anh hận vì nó bỏ tù mình, hận nó đánh mình chạy như vịt, hận nó tước đoạt hết quyền lợi BU ban thì hèn quá cho nên các anh phải hô hào nâng nó lên thành “quốc hận” cho nó sang. Như thế mới chứng tỏ mình không hận vì ích kỷ nhỏ nhen mà hận vì nước mất nhà tan, vì chính nghĩa.

      Nước mất nhà tan là cái thực thể đau lòng của các anh thật. Các anh chẳng cần biết cái nước VNCH của các anh nó được đẻ ra từ đâu, nó là con của ai các anh cũng chẳng cần biết,. Các anh chỉ cần biết nhờ nó mà các anh được ngồi trên đầu thiên hạ, nó mất đi các anh mất tất cả thì ai mà chả hận. Thế là các anh đã có ngày “quốc hận” đến hôm nay.

      Trong ngôn ngữ Việt chữ “quốc” sẽ được dùng như tính từ khi đi sau nó là một danh từ như quốc tang, quốc hồn, quốc lộ, quốc kỳ, quốc hoa, quốc ngữ, quốc ca v.v… Như thế một khi chữ “quốc” được sử dụng làm tính từ thì không thể dùng động từ theo sau nó. Ở đây các anh dùng động từ “hận” để muốn diễn tả nghĩa “ cả nước hận” là sai bét và về ngữ nghĩa. Chữ “hận” chưa bao giờ được dùng như một danh từ trong tiếng Việt. Nói như thế thì từ “quốc hận” của các anh sẽ được người Việt hiểu là “hận quốc gia’ . Thế thì bao năm rồi các anh “hận quốc gia VNCH” à ? Cũng chỉ vì muốn phát ngôn “hận “ cho thật kêu mà các anh đã tự vả vào họng mình rồi đấy.

      (MỜI XEM TIẾP)

      Xóa
    4. (TIẾP THEO VÀ HẾT )

      Thực ra nhìn vào những hành động của các anh bao năm qua nếu nói chính xác phải nói rằng các anh “cay cú” nó mới đúng bản chất . Cay cú chỉ giới hạn hành động là thổ lộ cho nhau kích động nhau để rủa xả đối phương. Cho nên gần bốn chục năm hận của các anh vẫn chỉ làm được có thế .

      Như thế có thể khẳng định rằng ba mươi tháng tư năm xưa dù tổng thống các anh đầu hàng, dù các anh phải lũ lượt tụt quần rã đám, ngày ấy các anh cũng chưa hề hận, ngày ấy các chỉ anh sợ và lo, các anh chưa đủ bình tĩnh để hận. Khi các anh được an toàn không bị VC nó cho lên thiên đàng với chúa thì các anh mới bắt đầu nghĩ đến cái hận.

      Sang đến sứ BU lái lá gan của các anh bắt đầu tươi trở lại. Bao giờ cũng thế, các anh chỉ cảm thấy bình an và to mồm khi có BU bên cạnh. Nhờ thế mà các anh bắt đầu tụ nhau lại để nhân lên cái “hận”. Các anh mua quần áo si đa mặc vào cho nó đỡ nhớ cái ngày nhục nhã năm xưa. Ngày xưa cởi quần chạy các anh khấn vái đừng cho ai nhận ra mình. Quan thì chỉ nhận là lính, lính thì chỉ nhận là dân. Ngày nay trên xứ BU anh nào cũng rủng rỉnh lon lá, lính biến tất tần tật thành quan hết, chẳng thấy anh lính nào . Các anh biện hộ rằng các anh chưa từng có giấy giải ngũ cho nên ba mươi mấy năm một anh hạ sĩ lên đại tá là bình thường chẳng có gì lạ. Cứ như thế “quân lực” có quan không có lính của các anh lâu lâu lại kéo nhau ra phố hò hét mà “hận” với nhau.

      Các anh có thói quen là cái gì có BU để ý thì các anh thích lắm cho nên các anh làm đủ cách để gây chú ý cho BU. Các anh xin công nhận cờ vàng chỗ này chỗ nọ, cắm nó khắp mọi nơi để nhắc cho BU sự hiện diện của các anh nhưng chẳng được BU đoái hoài. Thế nhưng cái “quốc hận “ của các thì không thể dịch ra cho BU hiểu được nỗi lòng. Trên thế giới này chỉ các anh là có món này, ngôn ngữ nhân loại chẳng có nước nào có được nên chẳng có ai hiểu cho nỗi lòng các anh.

      Thù thì phải trả thù, hận thì phải rửa hận Có thể nói ngay rằng không có điều gì đau bằng hận mà phải bó tay không làm sao rửa hận được. Muốn rửa hận các anh phải có cách để làm cho đối thủ phải đau như chính nó làm cho mình. Vậy mà ba mươi tám năm rồi các anh mỗi ngày mỗi đau thêm mà kẻ thù thì càng ngày càng trêu ngươi các anh xem các anh như cỏ rác.

      Rửa hận bằng cách nào? Đó là bài toán vô cùng khó cho các anh. Hầu hết các bộ óc ưu tú nhất của cờ vàng đã hiến kế ba mươi tám năm qua mà chưa có kế sách nào để các anh làm một việc tưởng chừng như đơn giản là “rửa hận”. Và hệ quả là khi không “rửa” được hận thì sẽ bị nỗi hận nó ám suốt đời.

      Con gì đau bằng thù không trả được mà hận không rửa được phải không các anh. Dân ta có lòng bao dung độ lượng, ai cũng thông cảm cho cái sự cay cú của các anh nhưng chỉ trách các anh sao ma u mê lâu đến thế. Đã 38 năm rồi chứ có ít đâu, chưa anh nào ra được phương sách rửa hận để các anh thanh thản mà cứ ôm nó vào lòng rên rỉ.

      Thông thường trên thế gian này cái gì người ta không rửa được thì người ta còn có cách khác là “chùi” nhưng đối với cái “hận” của các anh thì bó tay, chẳng thể nào chùi cho nó bớt hận được. Rõ khổ.

      (HẾT)

      Xóa
    5. BỌN CỜ VÀNG BA QUE

      Chúng yêu cờ mỹ nhiều sao
      Và thù cộng sản nên gào hát ca
      Bầy đàn như lũ lâu la
      Gâu gâu ẻng ẻng như là chó hoang

      Tổ cha chống cộng cực đoan
      Đất nước mở cửa giao ban Hoa Kỳ
      Việc chi đến tổ cha mi
      Mà gồng lên sủa, làm gì được nhau ?

      Cộng sản trước cũng như sau
      Thù hận xóa bỏ, thay câu kết đoàn
      Cớ sao cái đám cờ vàng
      Không chịu hòa giải đàng hoàng hồi hương ?

      Mà lại chận lối, cản đường
      Vị chủ tịch nước, quê hương đồng bào
      Sang thăm Mỹ quốc ban giao
      Hội nhập quốc tế, lẻ nào là sai ?

      Đất nước một đảng không hai !
      Cộng sản lảnh đạo, tương lai rạng ngời
      Ta đây nói chớ sai lời,
      Nếu còn chống phá, suốt đời lưu vong !!!!

      Xóa
  6. to: saovang12345
    Tôi không nói chuyện chính trị, chỉ nhận xét theo thần tướng gương mặt anh Minh mà thôi.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Tôi cũng không nói chuyện chính trị ,tôi chỉ kể chuyện cười có thật do chính người hải ngoại viết ra.

      -Phép lịch sự và hành vi của bạn là cái kiểu gì ?Người có hỏi bạn về tướng số đâu mà bạn xông vào nhà người ta ((xem bói )) cho ngươi ta.Xem anh Minh trả lời kia kìa :

      ((Vâng các bác cứ bói, còn em phải làm việc, nếu không thì tiền vận, hậu vận đều đói hết ạ!))

      Người ta không nói thẳng với bạn nhưng tôi xin nói thẳng hô người ta là họ coi bạn là ngươi không có việc gỉ để làm ,rỗi hơi ,vô công rồi nghề ,làm cái việc kỉ quặc là tự dưng xông vào nhà người ta để xem bói và phán bừa rằng họ sẽ mạt vận .Bạn không cần phải đến nhà người lạ mà chỉ thử sang nhà hàng xóm làm vậy đi ,gặp người hiền lành thì họ cười nhạt còn gặp người dữ thì họ sẽ làm gì chắc bạn quá hiểu.
      xin lỗi bạn nhưng mong rằng lần sau bạn đừng làm như vậy với bất cứ ai nữa ,dù bạn gét họ

      Xóa
    2. Nhận xét này đã bị tác giả xóa.

      Xóa
  7. Vâng các bác cứ bói, còn em phải làm việc, nếu không thì tiền vận, hậu vận đều đói hết ạ

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. câu nầy mới là chân thực!
      Thực tình đã lâu tôi không vào xem trang này vì sau khi theo dõi một vài bài viết tôi thấy rõ sự kém cỏi về kiến thức cũng như sự thấp kém hèn hạ về nhân cách của tác giả đó là điều làm tôi coi thường.
      Chúng ta có thể không cùng quan điểm kể cả quan điểm chính trị nhưng phải là người có văn hóa và có nhân cách,còn cần có kiến thức để tranh luận một cách khoa học,biết thì thưa thốt,không biết thì dựa côt mà nghe chú Minh ạ! Xin đưa ra một ví dụ của lãnh tụ các chú là ông Hồ Chí Minh khi nhận xét về Ngô Đình Diệm đối thủ không đội trời chung của cộng sản, Ông đã nhận xét về đối thủ của mình:"ông ấy (NĐD)có cách yêu bước của ông ấy ". Bậc trí giả là như thế đấy,chú Minh hãy ngẫm mà soi xét lại về bản thân mình đi rồi hãy viết tiếp!

      Xóa
    2. Tuyệt vời, một câu viết đáng để nhiều người nhập tâm, nhất là Saovang12345, cậu này cần phải học nhiều.

      Xóa
  8. Thật sự quá hay anh ạ,mong anh có nhiều bài viết về ông này-1 kẻ phản động và coi trời bằng vung

    Trả lờiXóa
  9. Trong kháng chiến chống pháp, từ sau chiến thắng biên giới , nhà nước Việt Nam dân chủ cọng hòa đả gửi nhiều đoàn học sinh từ vỡ lòng đến phổ thông cấp 3, sang các nước bạn, để đào tạo cán bộ cho công cuộc kháng chiến, và tiếp theo là kiến quốc. Rồi chiến tranh chống Mỹ trên 2 miền Nam, Bắc đang vào thời điểm ác, liệt, chính phủ, cử tiếp các học sinh đã tốt nghiệp cấp 2, và cấp 3, học giỏi, đạo đức tốt, sang các nước bạn, để học tập tại các trường các cao đẳng nghề , các học viện quân sự và các trường đại học.
    Đi học nước ngoài theo sự phân công của chính phủ, cũng là một việc quan trọng cho công cuộc kháng chiến chống Mỹ, và xây dựng chủ nghĩa xã hội
    anh Thái Bá Tân, là một trong những người đó.
    Vượt qua khó khăn về khác biệt khí hậu, khác biệt văn hóa.., anh Tân đã hoàn thành tốt việt học tập chuyên ngành , theo sự phân công
    Về nước, anh đã đóng góp,có hiệu quả trong trong các hoạt động chuyên môn , theo sự phân công. Anh còn phát huy khả năng văn chương, và đã trở thành hội viên hội nhà văn Việt Nam
    Những năm gần đây, bằng văn chương, anh có đóng việc chống lại các tồn tại xã hội, và đề cao lòng nhân ái, tinh thần dân chủ, và trên hết là sự thẳng thắng
    Tôi thấy bài viết của anh Nguyễn Văn Minh , chưa phản ánh đúng tinh thần mà nhà văn Thái Bá Tân muốn nói

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. cháu thấy bác nói rất đúng ạ.mấy bác trên kia có vẻ phiến diện quá
      đem cái chuyện thầy Tân được đi du học ra đây làm gì khi thầy là một trong số ít người được chọn đi và khi trở về đã đóng góp rất nhiều cho đất nước.công lao thầy bỏ ra cho văn học Việt Nam ai có thể phủ nhận.
      các bác ôm khư khư cái lý tưởng của đảng làm gì khi mà ai ai cũng biết đảng ta ngày nay không còn trong sạch vững mạnh như trước,bộ máy quản lý yếu kém,tham nhũng chỉ thua một nước đâu đó ở châu phi.
      có ai tận tâm lo cho giới trẻ như thầy.với thầy Tân cháu chỉ có hai từ :"khâm phục".

      Xóa
  10. thơ 5 chữ cứ như vè...chẳng có giá trị khỉ khô gì

    Trả lờiXóa
  11. Đọc bài viết của ông Minh thì hiểu rằng, xã hội Việt Nam còn khó khăn lắm mới trở thành một xã hội dân chủ, tự do.

    Trả lờiXóa
  12. Chú này kiếm ăn ở báo QĐND, hẳn nào!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Bác Giang tìm ra câu trả lời chuẩn

      Xóa
  13. Đây là 16 chữ vàng do ĐẢNG CỘNG SẢN VIỆT NAM ban bố:

    “HỢP TÁC TOÀN DIỆN, HỘI NHẬP TRUNG QUỐC, ỔN ĐỊNH LÂU DÀI, HƯỚNG TỚI TƯƠNG LAI”

    Ai chống đối Trung Quốc là phản động (Điều 88 BLH)
    Chống đối Trung Quốc là chống lại và đi ngược lại quyền lợi của Đảng và Nhà nước VIỆT NAM .
    Phải tuyệt đối tuân hành 16 chữ vàng của Đảng không được thắc mắc.
    Vì Đảng, vì Bác, vì tình đồng chí, vì tình hửu nghị VIỆT-TRUNG.
    Hãy cảnh giác, đừng nghe lời bọn phản động chống phá tình hửu nghị muôn đời VIỆT-TRUNG.

    Trả lờiXóa
  14. Link m88 mới nhất khi bị chặn. Cập nhật liên tục những link dang ky 12bet mới nhất tại Việt Nam. Cách vào m88 mới nhất năm 2015 đảm bảo không chặn. Link dang ky fun88 nhanh nhất vào được 100%, cung cấp thông tin đầy đủ nhất về M88. Cá độ bóng đá và game casino online.

    Trả lờiXóa
  15. Nhận xét này đã bị tác giả xóa.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Từ năm 1969 nhà thơ Việt Phương, thư ký riêng của Thủ tướng Phạm Văn Đồng đã bày tỏ quan điểm về Đảng, về chế độ. Thế mà bây giờ vẫn còn mộng mị, mù quáng quá Nguyễn Văn Minh. Hãy đọc bài " CUỘC ĐỜI YÊU NHƯ VỢ CỦA TA ƠI" của bác Việt Phương và tư duy kỹ trước khi phát ngôn:

      Năm xưa ta nói rất nhiều “cực kỳ” và “hết sức”
      Tội nghiệp nhất là ta nói chân thành rất mực
      Chưa biết rằng “trời” còn xanh hơn “trời xanh”
      Ta thiếu sự trầm lắng đúc nên bởi nhiệt tình

      Ta cứ nghĩ đồng chí rồi thì không ai xấu nữa
      Trong hàng ngũ ta chỉ có chỗ của yêu thương
      Đã chọn đường đi, chẳng ai dừng ở giữa
      Mạc-tư-khoa còn hơn cả thiên đường

      Ta nhất quyết đồng hồ Liên-xô tốt hơn đồng hồ Thụy Sĩ
      Hình như đấy là niềm tin, ý chí và tự hào
      Mường tượng rằng trăng Trung Quốc tròn hơn trăng nước Mỹ
      Sự ngây thơ đẹp tuyệt vời và ngờ nghệch làm sao

      Một phần tư thế kỷ qua đi và bây giờ ta đã biết
      Thế nào là thương yêu thế nào là chém giết
      Ta đã thấy những chỗ lõm chỗ lồi trên mặt trăng sao
      Những vết bùn trên tận đỉnh chín tầng cao

      Sức ta tăng bội phần khi ta say đến trở thành rất tỉnh
      Ta đã có thể nói với quân thù những lời bình tĩnh:
      “Tất cả những gì xấu xa của tao là thuộc về mày
      Tất cả những gì tốt đẹp của mày là thuộc về tao”

      Năm xưa ta vô tình tô đẹp cuộc đời để mà tin
      Nay ta càng thêm tin mà không cần tô gì nữa
      Quen thuộc rồi mọi bất ngờ kỳ lạ
      Ta đã trả giá đau và ta đã học nhìn

      Ta đã gặp những điều không hề chờ đợi gặp
      Nào đâu phải chỉ là rắn phục giữa vườn hoa
      Những kẻ tốt đến yếu mềm chỉ là đồ giẻ rách
      Rắn còn nằm cuộn khúc giữa lòng ta

      Ta suy nghĩ tám nghìn đêm đánh giặc
      Nghiền tâm tư cùng những hạt ngô bung
      Giữa đạn bom ta lọc ra hạnh phúc
      Tim dần trong sáng mãi đến vô cùng

      Ta đã sống những phút giờ sự thật
      Tầm dân tộc ta và kích tấc loài người
      Bừng vẻ đẹp chắc và bền của đất
      Thung lũng đau xưa vàng rực những mùa vui

      Ta hiểu được những ai đã sai và có thể còn sai
      Và chất người trong ta cộng sản thêm chút nữa
      Trút vỏ thần tượng đi càng lồng lộng con người
      Phía trước, đằng sau, bên ngoài và chính giữa

      Như Quảng Bình, Vĩnh Linh càng yêu thương trong khói lửa
      Ta nhìn hết sự xấu xa và bỗng nở nụ cười
      Mở đài địch như mở toang cánh cửa
      Nghe nó chửi ta mà tin ở ngày mai

      Ta đau lắm những nỗi đau sinh nở
      Cuộc đời thân như hơi thở ta ơi
      Ta vui lắm những niềm vui cởi mở
      Cuộc đời yêu như vợ của ta ơi…

      1969

      Xóa