Thứ Tư, 10 tháng 4, 2013

ĐÔNG LA CHÂN RUNG NHỮNG NHÀ LẬT PHÁP


ĐÔNG LA
CHÂN RUNG NHỮNG NHÀ LẬT PHÁP

*LẬT ĐỔ CHẾ ĐỘ BẰNG CHỮ NGHĨA (Phần II)

Cái nhan đề này tôi viết hoàn toàn chính xác. Tôi sẽ không giải thích mà để bạn đọc tự hiểu.
Triết gia Husserl từng lo ngại khoa học công nghệ sẽ “quên mất con người”.  Vì vậy ông đã đưa ra Hiện tượng học, một trường phái triết học mới, không duy tâm không duy vật, mà là “ làm rõ cảm giác của con người về thế giới này”. Nhưng trong thực tế, chính khoa học công nghệ đã tạo ra những sản phẩm, những điều kiện sống tốt hơn; con người sống theo quy luật của tự nhiên, xã hội và tư duy sẽ có được hạnh phúc đúng theo triết học Mác: Vật chất quyết định ý thức; tồn tại xã hội quyết định ý thưc xã hội. Còn từ Hiện tượng họcchủ nghĩa Hiện sinh ra đời, đề cao tự do cá nhân, từng làm cho thanh niên đua nhau sống bầy đàn theo bản năng, tự nhiên chủ nghĩa; sau nữa, chủ nghĩa Thực dụng ra đời cho “cái gì có lợi cho tôi cái đó là chân lý”!
Chính điều đó khiến cho xã hội Mỹ có hiện tượng một số diễn viên trẻ thành danh quá sớm, quá nhiều tiền, tự do hưởng thụ rồi nhanh chóng tàn lụi.  Như Lindsay Lohan, lúc mới nổi thì như thiên thần, chỉ đóng một phim đã được vài chục triệu đô, sau vài năm, ma túy, rượu, sex đồng giới, đã làm cho tàn tạ. Macaulay Culkin mới hơn 30 tuổi, ma túy cũng đã làm cho trông như một ông cụ; rồi Michael Jackson, Whitney Houston, những tên tuổi lừng lẫy thế giới nhưng đều chết thật thê thảm v.v…
(Lindsay Lohan)
Vì thế hôm nay tôi cũng e ngại khi các nhà “LẬT PHÁP” dựa vào Hiến pháp Mỹ đòi “quyền làm chủ của nhân dân”, đòi một thứ “tự do” không “theo quy định của pháp luật”, một thứ “tự do” không ràng buộc bởi “trách nhiệm”!     
Mỗi thể chế đều gắn liền với lịch sử của một đất nước. Trong hành trình mỗi nước đều có những gập ghềnh. Nhưng không phải cứ có khó khăn là thay hiến pháp, thay chế độ. Như Mỹ không lẽ khi thua Việt Nam, khi sa lầy ở Irắc thì họ cũng đòi thay hiến pháp? Đó là thứ tư duy con nít chứ không phải tư duy chính trị. Khi Pháp xâm lược VN, bắt vua nước ta đi đày, lập ra Liên bang Đông Dương, xây Địa ngục trần gian Côn Đảo, biết bao cuộc kháng chiến của triều đình cũng như của nghĩa quân đều bị thất bại, chỉ có ĐCS đã lãnh đạo dân ta làm Cách mạng thành công, giành lại nền độc lập. Thể chế chính trị nước ta đã hình thành từ thực tiễn đó. Sau Giải phóng, cũng dưới sự lãnh đạo của Đảng, đất nước ta tiếp tục vượt qua những thử thách tưởng như không thể: thù trong giặc ngoài, lạc hậu, ấu trĩ. Giờ đây đã có chút cơm no áo ấm; nếu có những khiếm khuyết, sai sót, tệ nạn thì tìm cách sửa chữa; có lẽ nào bỗng chốc sổ toẹt tất cả!

Nhà nước kêu gọi góp ý sửa Hiến Pháp là kêu gọi những người tài đức, những người có trách nhiệm, góp ý những ý hay. Còn góp ý bằng cách thay hẳn Hiến pháp thì là “lật pháp” chứ “lập pháp” cái nỗi gì!
Vậy họ là những ai? Những “nhà lật pháp” đó!
Trong bài DỰ THẢO HIẾN PHÁP: THỬ THÁCH SỰ SỐNG CÒN CỦA CHẾ ĐỘ (trên RFA), Nguyễn Huệ Chi, một trong những người soạn thảo bản hiến pháp mới cũng như vận động chữ ký, cho biết:
chúng tôi thấy cần phải đề xuất cho đến cùng. Đến cái chỗ mà dân tộc Việt Nam hiện nay đang mong muốn, quan tâm nhất. Bản kiến nghị này hình thành là như vậy”.
Trước hết, ông Chi này không nên thậm xưng “dân tộc VN” như vậy. Riêng một mình tôi ông đã không thuyết phục nổi sao có thể thuyết phục cả dân tộc VN? Ông nên nhân danh chính ông và nhóm của ông thôi.
Còn về tư cách của ông, một “chiên ra” xả rác tri thức làm loạn xã hội mà tôi đã viết nhiều, nay xin nhắc lại vài điểm cho ông nhớ. Ông đã dùng mọi cách để chống chế độ, kể cả viện dẫn tới Einstein. Với ngành Hán Nôm, có thể nhiều người không hiểu vật lý sẽ khiếp vía về “chình độ” của ông. Nhưng với tôi và những người hiểu biết, khi ông viết: Einstein phát minh ra Thuyết Tương đối đã đưa ra một thời đại mới Thời đại giải lý tính, thì như tôi đã viết: “Nói vậy không những ông Huệ Chi dốt mà còn là quá dốt! Bởi thế có nghĩa là phản khoa học, phản tiến bộ. Vì lý tính thực chất là nhận thức của loài người nói chung. Giải lý tính thì còn gì nữa?!”. Vì thế cái ý thâm sâu của ông, “giải lý tính” nghĩa là “giải tán ĐCS”, “giải tán chế độ” là sai, là chẳng có cơ sở khoa học quái nào cả!
Còn cái công trình nghiên cứu trên ô tô của ông, ông cứ nghĩ mình khác con ruồi, còn tôi và Einstein (nếu sống lại), và cả với vật lý nữa, nếu trong xe có cả con bò nữa, thì hệ quán tính sẽ coi ông cũng như con ruồi, con bò thôi!
Vậy một người điển hình cho thói ngộ chữ, làm dáng tri thức rỗng tuếch như thế mà đòi lập pháp được sao?
(Huệ Chi và Quang A)
Theo ông Nguyễn Minh Thuyết “Kiến nghị” là “tạo cơ hội để chính quyền có tính chính danh trong khi vận hành đất nước, đặc biệt là những người Đảng viên Đảng Cộng sản có cơ hội nhìn lại mình và Đảng của mình. Bản thân tôi là một Đảng viên Đảng Cộng sản tôi cũng không muốn Đảng mình đóng vai trò lãnh đạo chính quyền, lãnh đạo xã hội do áp đặt”.
Xem chừng ông cựu nghị viên giờ mới nói vậy thì e hơi muộn. Vì vào đời, nếu không có danh hiệu Đảng viên, một GS ngôn ngữ mà không phân biệt nổi giữa “nợ” và “thua lỗ”, như ông thể hiện trong vụ “đấu tay đôi” với TT Nguyễn Tấn Dũng và đã bị “đo ván”, ông khó có thể từng có những địa vị như thế. Nếu ông có trình độ thì ông phải hiểu thực chất vụ Vinashin, chuyện phạm pháp chỉ là một phần dẫn tới hậu quả, còn có những tác động khách quan rất lớn như ông Nguyễn Sinh Hùng nói: “Không chỉ VN mà ngành đóng tàu thế giới cũng lâm vào tình trạng này như Hàn Quốc, Trung Quốc, Nhật Bản. Hàn Quốc đã cứu ngành đóng tàu của họ bằng 25 tỷ USD, Trung Quốc bỏ ra 60 tỷ USD. Cụ thể Vinashin lâm vào tình trạng khó khăn do không có vốn tiếp tục, công nợ tăng cao, công ăn việc làm đình trệ, 8/12 tỷ USD hợp đồng bị hủy v.v...”; nếu hiểu được thế và nếu có trách nhiệm, ông sẽ không có những ý kiến cực đoan, để góp phần “làm loạn xã hội”! Lời ông nói ở trên “hơi bị lạ”, vì mới hôm qua khi ông còn tại vị thì thể chế của ông còn chính danh, mà sao sau có ít ngày, khi ông hưu thì nó hết tính “chính danh” rồi sao?
“Luật gia” Lê Hiếu Đằng cho biết: “chúng ta phải xác định thời kỳ này có phải là thời kỳ xã hội chủ nghĩa hay chưa? Hay là đang trong quá trình xây dựng một nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa?”
Ông Nguyễn Đình Lộc, cựu Bộ trưởng tư pháp: “Vì trước mắt chưa có Chủ nghĩa xã hội cho nên trở lại với cái tên của nó là Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa chứ không có gì mới, chỉ là tên cũ đặt lại cho chuẩn thôi”.
Cần phải hiểu khi Bác đặt tên “Việt Minh” là muốn nước mình cũng ở phe Đồng Minh chống Phát-xít; rồi Bác đặt tên nước, tên Đảng như đã có là mang tính ngoại giao để dễ được thế giới công nhận nước mình, cái điều quan trọng nhất của một nhà nước mới ra đời. Còn ai cũng biết, tất cả các danh xưng chính trị chỉ chính xác tương đối, chủ yếu nói đến cái lý tưởng chất chứa trong đó. Như chưa có Chủ nghĩa Cộng sản “làm theo năng lực hưởng theo như cầu” sao các ông cũng đã vào Đảng, giơ tay thề chết thề sống làm gì? Vì vậy, có cần phải thay đổi những tên gọi chỉ để tăng thêm sự bất ổn không?
Ông Tương Lai, nguyên Viện trưởng Viện Xã hội học, cho:
vận dụng vào điều 6 của hiến pháp Xô viết để đưa điều 6 của Xô viết vào vì nghĩ rằng sẽ tăng cường vai trò lãnh đạo của Đảng nhưng trên thực tế thì ngược lại. Thứ nhất, với đìêu 6 đó thì Đảng Cộng sản Liên xô vẫn không tránh khỏi sự sụp đổ”.
Như vậy chuyện đưa vào đưa ra không quan trọng thì sao không để nguyên điều 4 ở yên đó? Nhất là trong lúc Đảng đang chỉnh đốn cần sự trật tự, bây giờ bỏ điều 4 sẽ làm Đảng thất thế thì còn chỉnh đốn cái gì!
(Bùi Hằng)
(Tương Lai)

(Xuân Diện)
(Hiền Đức)
Trong danh sách ký “Kiến nghị” có 2 ông chắc phải là học trò rất giỏi, như Nguyễn Quang A từng đỗ  Tiến sỹ Khoa học Điện tử Viễn thông; từng làm Chủ tịch Hội Tin học Việt Nam; Chu Hảo, từng đỗ TSKH Pháp, nguyên Thứ trưởng Bộ Khoa học công nghệ, cả 2 ông đều là con cách mạng nòi; ông A con liệt sĩ, ông Hảo con Giám đốc Sở Công an Bắc Bộ năm 1945. 2 ông này cũng từng tích cực tham gia biểu tình chống TQ. Khi các cuộc biểu tình đã quá đà, mất trật tự, có dấu hiệu lợi dụng việc chống TQ tiện thể chống luôn chế độ, lực lượng an ninh Thủ đô đã thi hành chức trách giải tán các cuộc biểu tình đó, ông Chu Hảo đã: “cực lực phản đối” cho công an ta là “phản động”, là “thù địch”; ông Nguyễn Quang A cho là: “vi phạm pháp luật nghiêm trọng” như “như những tên cướp”!
Tôi đã viết: “Hai vị này hồi chiến tranh khi hầu hết thanh niên lên đường chiến đấu thì đều được du học dài dài. Không hiểu các vị vì học cao quá, hay vì sung sướng quá mà xa rời những bước đi lấm bùn và máu của dân tộc, của cha anh, nên không còn hiểu được những lẽ thường “thế nào là kẻ địch”!”.
(Chu Hảo và Quang A)
Có lẽ vì thế hôm nay các vị cũng lại ký tên ủng hộ cái “Kiến nghị” trong đó có ý đòi xóa bỏ sự “tuyên dương công trạng” của Đảng và Bác! Còn riêng ông Chu Hảo ca ngợi Huy Đức là “trong sáng” khi ca ngợi mấy tướng VNCH tự sát là “chết vì nghĩa lớn” trong "Bên thắng cuộc", phải chăng ông đã chửi chính cha mình?
 
  (quân "phản động", "thù địch"!)
Còn GS Hoàng Tụy, một tài năng toán học đáng nể, cháu họ cụ Hoàng Diệu, người từng tuẫn tiết khi Thành Hà Nội bị Pháp tấn công; phải chăng ông cũng là kẻ vô ơn khi cũng ký vào “Kiến nghị” phủ nhận sự tuyên dương công trạng của Đảng, Bác, “Người” đã trả “thù nhà” cho dòng tộc ông, đã làm cho Pháp, “kẻ” đã gián tiếp giết chết cụ Hoàng Diệu, phải đại bại tại ĐBP?
Xôm tụ nhất khi ký vào “Kiến nghị” là đám nhà văn, nhà báo. Tôi đã viết về họ nhiều ở đây đó, nay gom lại để thấy họ đều có cách nhìn lộn ngược giống nhau đến kỳ lạ!
Đáng kể nhất phải là Bùi Tín, kẻ chiêu hồi bên bại trận. Thật buồn cười khi nghe ông ta từng huênh hoang khi trả lời phỏng vấn:
Chính phủ Ngụy Dương Văn Minh nó ngồi đầy đủ… Tôi vào thì tất cả đều đứng cả dậy, Dương Văn Minh, Vũ Văn Huyền… Vũ Văn Mẫu … Dương Văn Minh nói rằng là tôi chờ quý ông từ lúc sáng để mà chuyển giao cái chính quyền cho các ông … lúc ấy tôi nói ngay rằng là không có vấn đề bàn giao chính quyền, bởi vì tất cả chính quyền các ông đã sụp đổ rồi chỉ có đầu hàng thôi, người ta không thể đưa cho cái gì mà không còn có trong tay” (http://www.youtube.com/watch?v=Rnmte7uhiAs)
  Nhưng sự thật không phải vậy, mà chính ông ta với bút danh Thành Tín viết ngay từ hồi ấy trong bài “Sài Gòn trong những giờ phút lịch sử” cho biết người nói với Dương Văn Minh là “Đồng chí sĩ quan” chứ không phải ông ta:
Các cụ đã nói “Một sự bất tín vạn sự bất tin”, mà cái ông Tín này thì không chỉ một mà còn “vạn sự bất tín”. Có lẽ ông nên đổi Bùi Tín thành Bất Tín sẽ phù hợp với nhân cách của ông hơn chăng. Trước đây ông đã viết, nói như vậy mà giờ đây, khi nói về Huy Đức viết “Bên thắng cuộc”, ông bảo ngày 30 - 4 - 75 không phải là ngày “giải phóng” thì một bạn cho ông như một “miếng giẻ chùi máu giày quân xâm lược” quả là rất đúng!
Kế tiếp là Nguyên Ngọc, “người hùng đổi mới văn chương”, từng ủng hộ Dương Thu Hương viết những “thiên đường mù”, v.v…, “khóc như cha chết trong ngày chiến thắng”; từng ca ngợi Bảo Ninh viết tiểu thuyết  cho cuộc chiến tranh giải phóng đất nước của ta chỉ để lại “nỗi buồn”. Rồi Trần Mạnh Hảo cho chính phủ bù nhìn Trần Trọng Kim do Phát-xít Nhật dựng lên là chính nghĩa.  Gần đây “hay” hơn nữa là Nguyễn Quang Lập cho việc “tra tấn bằng vôi bột, bị đóng đinh, gí điện, bị đánh đến tàn phế… như những gì mà nhiều người trong số họ từng đối xử với đối phương của mình ở Phú Lợi, Côn Đảo, Phú Quốc, Chuồng cọp Sở thú và hàng trăm nhà tù khác khắp miền Nam” không phải là tội ác mà chỉ là “đấu tranh để khai thác thông tin từ các tù binh trong cuộc chiến”. Điều này bạn Hòa bình đã phải chửi tục thẳng vào mặt NQL, và chưa bao giờ tôi thấy sự tục tằn lại có một vẻ đẹp đến như thế! Trong “Danh sách” ký cọt cũng có  Huy Đức, tác giả cuốn “Bên thắng cuộc” tai tiếng, một bậc thầy của việc dùng ngòi bút làm kinh tế cá thể, với “giai thoại Huy Đức cầm bút đi trước, nhà thơ Nguyễn Đỗ cầm hợp đồng quảng cáo dí theo sau”; với phát kiến động trời, ngày 30-4  thực chất “Miền Nam đã giải phóng Miền Bắc”!



(Hảo và Lập)
 
(Tín và Đức)
Tiếc là trong bản danh sách cũng có cả những người thân quen của tôi, có người từng sống chết có nhau bên LX; thậm chí có người tôi coi là ân nhân, dù họ chỉ giúp tôi một lời nói. Tôi hiểu họ có lý do để ký. Nếu chỉ nhìn thấy những tham nhũng, bất công, trì trệ, thì họ ký là có lý. Nhưng nếu họ nhìn sâu hơn vào lịch sử, rộng hơn ra thế giới, xa hơn về tương lai thì không biết họ có còn thấy mình là có lý không?
Như khó khăn về kinh tế hôm nay đâu chỉ riêng VN mình. Nhìn vào nền kinh tế  siêu cường số 1 thế giới là Mỹ, trong vòng hơn chục năm gần đây, họ cũng phải đối mặt với bao chuyện. Hết “bong bóng chứng khoán vỡ trong 2000-2002” đến “Bong bóng địa ốc bắt đầu vỡ vào năm 2007” dẫn đến “khủng hoảng tài chính”: “hàng loạt tập đoàn tài chính Mỹ sụp đổ: New Century Financial Corporation (8/2007); Bear Steams bị JP Morgan Chase mua lại vào tháng 3/2008; Lehman Brothers (ngân hàng đầu tư lớn thứ tư phố Wall và thuộc loại lâu đời nhất của Mỹ) phá sản vào tháng 8/2008; Merrill Lynch (ngân hàng đầu tư lớn thứ ba) bị Ngân hàng Mỹ mua lại; AIG (tập đoàn bảo hiểm lớn nhất Mỹ) phải nhờ chính phủ cứu giúp 85 tỉ USD v.v…
Với riêng bản thân tôi, tôi đã nói “chẳng có dính gì đến chế độ cả”, nếu các vị lật đổ chế độ mà nước ta thành Bắc Âu cũng tốt; hoặc như Anh, Pháp, Mỹ, Đức, Ý, Nhật cũng được. Nhưng khốn nỗi loại ĐCS thì ai sẽ thay thế? Có lẽ nào những người như Bùi Tín, Trần Mạnh Hảo, Huệ Chi, Tương Lai, Minh Thuyết, Chu Hảo, Quang A, Quang Lập, Huy Đức, v.v… sẽ đưa đất nước ta tới được thiên đường?
Có một bạn Quang Linh từng phản bác quan niệm đa nguyên đa đảng của các vị nói trên khá hay:
Lịch sử cho thấy, trong 50 năm qua, phần lớn những nước có đặc điểm xã hội- lịch sử phức tạp như VN đi theo con đường dân chủ kiểu đa đảng không phải là những nước phát triển nhất, thậm chí cho đến nay vẫn chìm trong lạc hậu, bạo lực và rối loạn: Pakistan, Bangladesh, Philipine, Indonesisa, Peru, Bolivia, v.v.
Những nước thành công như Hàn Quốc, Singapor, Đài Loan, Malaixia… nói chung đều có đặc điểm xã hội thuần nhất, và thời điểm thành công nhất của các nước đó lại thường gắn liền với các thời kỳ đa đảng nhưng gần như độc tài (Hàn Quốc với Pak-Chung-Hy, Đài Loan với Tưởng Giới Thạch, Singapor với Lý Quang Diệu)”.
Về chuyện “Giả thuyết về sự mất trắng quyền bính của Đảng Cộng sản”, ông Tương Lai giải thích: “Không nên khẳng định nếu bản hiến pháp này thông qua thì quyền bính của họ mất trắng vì nói như vậy cũng không sát với kiến nghị của chúng tôi”; ông Nguyễn Minh Thuyết: “tôi cũng xin nói lại, kiến nghị này của anh em trí thức là một kiến nghị xây dựng hiến pháp dân chủ chứ đây không phải là mình làm cuộc lật đổ hay “Cách mạng nhung”, “Cách mạng hoa” gì cả”.
Theo tôi nói mà không thừa nhận ý mình như trên là hèn.
Tóm lại, “Kiến nghị” phê phán Dự thảo Hiến pháp của Quốc hội và đề nghị thay thế bằng Dự thảo Hiến pháp mới của các vị có 3 điều:
1-Thứ nhất là phi lý và sẽ gây hậu quả nghiêm trọng khi các vị nhân danh “nhân quyền”, nhân danh “tự do dân chủ” đòi "quyền" mà không “theo quy định của pháp luật”, không ràng buộc với “nghĩa vụ”. Bởi như vậy “nói bậy”, “viết bậy”, “làm càn” cũng sẽ được tự do, tất dẫn đến một xã hội hỗn loạn!
2-  Thứ hai, thể chế mỗi nước đều gắn với lịch sử. Chính truyền thống văn hóa, lịch sử của mỗi dân tộc là nền tảng vững chắc của thể chế. Việc các vị xóa trắng lịch sử là phản đạo lý. Việc lấy một hình mẫu nào đó không phù hợp với thực tiễn VN là một sự ảo tưởng, là việc xây lâu đài trên cát.
3- Thứ 3, Việt Nam ta là xứ sở coi trọng tình nghĩa, coi trọng “uống nước nhớ nguồn”, “ăn quả nhớ kẻ trồng cây”, nên khi các vị viết: “Lời nói đầu không phải là chỗ để tuyên dương công trạng của bất kỳ tổ chức hay cá nhân nào”, các vị là những kẻ vô ơn.
Khi Pháp cầu viện Mỹ, xây dựng Tập đoàn cứ điểm Điện Biên Phủ, cho là một "chiếc chìa khoá" án ngữ miền Tây Bắc Việt Nam, kiểm soát liên thông với Thượng Lào làm bẫy nhử quân chủ lực Việt Minh tấn công để nghiền nát tại đó. Nghĩa là Pháp muốn vĩnh viễn chiếm VN; rồi khi Nixon ra lệnh B52 hủy diệt Hà Nội, đưa về thời đồ đá; nếu không có Đảng, Bác lãnh đạo, liệu đất nước có những chiến thắng “chấn động địa cầu” không? Chủ quyền đất nước có đòi lại được không? Mà hôm nay các vị núp danh “nhân dân” quấy rối!
Xã hội mình quả là dân chủ,  không biết nền dân chủ Mỹ và các nước trên thế giới có cho phép một hành động muốn lật đổ nhà nước của họ như vậy không?
TPHCM
4-2-2013
ĐÔNG LA
(Theo Blog Đông La)

ĐÔNG LA TƯƠNG LAI LẠI GÂY TAI ƯƠNG RỒI!


ĐÔNG LA
TƯƠNG LAI LẠI GÂY TAI ƯƠNG RỒI!
(Về chuyện Tương Lai “quậy” TBT Nguyễn Phú Trọng)

     BÀI LIÊN QUAN:

*MỘT TOA THUỐC CHO CHẾ ĐỘ CẦN MANG ĐI XÉT NGHIỆM (TRAO ĐỔI VỚI GS TƯƠNG LAI)

*TRÍ THỨC BẦY ĐÀN

*LỊCH SỬ VÀ THẾ GIỚI TRONG MỘT GIA ĐÌNH

     Tôi không ít lần được bạn đọc khen dùng từ hay; tận từ năm 1986, Nhà thơ lớn Chế Lan Viên ngay lần đầu đọc những bài thơ đầu tay của tôi đã đề nghị trao giải trong một cuộc thi thơ, rồi ông còn trực tiếp đứng tên giới thiệu tôi vào Hội Nhà văn TPHCM nữa. Như vậy tôi đúng là có tài nhất định trong việc dùng từ. Ấy vậy mà tôi vẫn phải bái phục khả năng dùng từ của công dân mạng. Thực sự họ đều vô danh nếu so với những người nhưNguyên Ngọc, Huệ Chi, Chu Hảo, Quang A, Tương Lai, Quang Lập, Xuân Nguyên v.v…, về danh nghĩa đúng là những bậc đại trí thức. Thanh Tung chủ trang      Đôi mắt đã gọi loại trí thức “quậy” như những người trên, thay cho ngôn ngữ thông thường là nhân sĩ trí thức, là “rận sĩ, chấy thức”. Quả là một sáng tạo ngôn ngữ rất hay, rất hay vì ví von rất đúng.  Nếu nhà nước luôn trung thành với lý tưởng của Đảng, Bác, với lợi ích của nhân dân; ung nhọt tham nhũng được cắt bỏ, tắc nghẽn phát triển được thông thoáng; thì hành động của mấy vị “rận sĩ, chấy thức” trên chỉ có thể gây khó chịu như ta bị chấy rận nó cắn, chứ có thể làm được trò gì? 
(Bùi Hằng)
(Tương Lai)
        Trên trang Hiệu Minh có một bạn với nickname là Dove đã ví Bùi Tín như “miếng giẻ chùi máu” giày quân xâm lược thật không ai có thể viết hay hơn. Nếu Chế Lan Viên còn sống chắc cũng sẽ đứng ra giới thiệu bạnDove này vào Hội Nhà văn như tôi quá! Bạn Bảo Anh Thái cũng viết một bài về mấy người biểu tình lăng nhăng với cái đầu đề cũng tuyệt hay “Đừng yêu nước bằng máu người khác!”. LangKinh  nói về bọn mà tôi gọi là sâu bọ, rắn rết, tai trâu, đầu bò ý là “đầu óc nên để phân tích chứ đừng để tích phân”;  Vokhanhlinh viết: “Những kẻ "Biểu tình yêu nước" cắn nhau vì tiền”.
Chế Lan Viên có lần bảo tôi với văn chương không có từ nào là không hay nếu dùng đúng, kể cả từ “cứt”, như trong hai câu ca dao:
Thân em như cánh hoa hồng
Lấy phải thằng chồng như cứt bò khô
       Chính vì thế khi Nguyễn Quang Lập viết việc tra tấn tù binh ở các “Địa ngục trần gian” dười thời VNCH không phải là ác mà chỉ là “khai thác thông tin” thì bạn Hoà Bình chửi tục thì không còn gì hay hơn! Theo Hiến pháp, Lập có thể kiện Hoà Bình rũ tù. Nhưng ra trước tòa Lập trả lời thế nào về việc mình nhuộm đen máu bao chiến sĩ kiên trung bị tù đày, trả lời thế nào về cách nhìn mất nhân tính của mình?
          Còn từ "tai ương" chỉ Tương Lai, nhân vật chính của bài này, thực ra không phải của tôi mà tôi mượn của một bạn comment về bài tôi đã viết về Tương Lai.

      Nay trước vụ Nguyễn Đắc Kiên bị lãnh đạo Tòa báo GĐ&XH đuổi việc sau khi viết Vài lời với TBT ĐCS VN Nguyễn Phú Trọng phản bác những ý kiến của TBT Nguyễn Phú Trọng trên VTV1; cũng mau mắn như việc bênh vực cô sinh viên Phương Uyên trong vụ cô rải truyền đơn và âm mưu đặt bom tượng đài Bác Hồ để lấy tiền mua laptop bị bắt; như việc soạn “Kiến nghị” lật pháp; Tương Lai cũng ở trên tuyến đầu bênh vực Đắc Kiên và công khai chống lại TBT Nguyễn Phú Trọng.
            Lẽ ra việc phản bác những sai trái của Tương Lai và “bầy đàn” là của các nhà chính trị tư tưởng, các nhà phê bình lý luận, các nhà văn, nhà thơ, nhà nghiên cứu được Đảng, Nhà nước trọng dụng, từng được vinh danh bằng những giải thưởng cao quý: Giải Hồ Chí Minh, Giải Nhà nước, Giải thưởng của Hội Nhà Văn Việt Nam v.v… Các vị không trổ tài trong lúc nước sôi lửa bỏng này thì còn đợi khi nào? Nhưng xem chừng đợi các vị nghiên cứu, cân nhắc thì lâu, và thường thì thôi luôn, nên tôi, “một nhà văn xóm”, không giữ được bình tĩnh, đành lại “ăn cơm nhà vác tù và hàng tổng" vậy!
            Trước hết ta hãy xem ý chính của Kiên trong bài trên:
Bằng tất cả sự tôn trọng dành cho người đang đứng đầu một đảng chính trị của VN, tôi xin nói với ông Nguyễn Phú Trọng vài lời như sau:
Đầu tiên, cần phải xác định, ông đang nói với ai? Nếu ông nói với nhân dân cả nước thì xin khẳng định luôn là ông không có tư cách”!
Trước mắt tôi VTV4 đang chiếu lại phim “Long thành cầm giả ca”, thật e ngại khi xem cảnh “nạn kiêu binh”, và còn e ngại hơn nữa khi thấyNguyễn Đắc Kiên đúng là một “kiêu binh”  trên mặt trận chính trị tư tưởng trong những ngày hôm nay!
Nguyễn Đắc Kiên tiếp: “Tôi không chỉ muốn bỏ Điều 4 trong Hiến pháp … mà tôi muốn … lập một Hiến pháp mới”; “Tôi ủng hộ”: đa nguyên, đa đảng”, “tam quyền phân lập”, “phi chính trị hóa quân đội”; “Tôi khẳng định mình có quyền tuyên bố như trên và tất cả những người Việt Nam khác đều có quyền tuyên bố như thế. Tôi khẳng định, mình đang thực hiện quyền cơ bản của con người là tự do ngôn luận, tự do tư tưởng
ĐCSVN hiện đang lãnh đạo không chỉ các cơ quan báo chí mà còn lãnh đạo tất cả Nhà nước VN. Chỉ khi nào về lý thuyết Hiến pháp VN xóa điều 4, trong thực tế ĐCS từ bỏ quyền lãnh đạo thì Nguyễn Đắc Kiên viết như trên là có lý. Đúng là ai cũng có quyền tự do ngôn luận, tự do tư tưởng, nhưng nếu “tự do” ấy làm loạn, làm mất ổn định xã hội, có nghĩa là xúc phạm tự do của gần 100 triệu người VN khác thì “tự do” ấy là phạm pháp, “tư tưởng” ấy là phản động. Các nhà chức trách tất nhiên phải có trách nhiệm bảo vệ lợi ích chung của toàn xã hội, “xử lý” thứ “tự do” ấy. Nên Nguyễn Đắc Kiên đang bú “con bò” nhà nước mà viết vậy bị “cắt sữa” là đúng, nếu có bị bắt nữa thì cũng chẳng oan, nói chung là dốt không hiểu gì.
Lẽ ra Kiên phải xin nghỉ việc trước rồi mới “đấu tranh” thì đúng là có khí phách. Và cần phải hiểu đã làm cách mạng lật đổ quyền lực nói chung thì không thể chỉ viết vài chữ là giành thắng lợi mà còn phải biết chấp nhận như khổ thơ Tố Hữu: “Dấn thân vô là phải chịu tù đầy/ Là gươm kề cổ súng kề tai/ Là thân sống chỉ coi còn một nửa”.  Nguyễn Đắc Kiên mới bị đuổi việc mà đã cuống lên thì làm được trò gì. Và Nguyễn Quang A hung hăng vận động các phóng viên bảo vệ Kiên cũng rất ngu, đếch biết gì về pháp luật! Đếch hiểu gì về cuộc đời!
Cả Kiên và A cần phải biết:
Khoản 1, điều 8 trong Luật cán bộ, công chức: "Trung thành với Đảng Cộng sản Việt Nam, Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam; bảo vệ danh dự Tổ quốc và lợi ích quốc gia" và khoản 1 điều 16 Luật Viên chức: "Chấp hành đường lối, chủ trương, chính sách của Đảng Cộng sản Việt Nam và pháp luật của Nhà nước".

Còn Tương Lai?

Trên quechoa của Nguyễn Quang Lập đăng Thư ngỏ gửi ôngNguyễn Phú Trọng, trong đó Tương Lai viết:  “Vì chưa lúc nào vận mệnh của đất nước lại bấp bênh, chao đảo như hiện nay khi mà bàn tay của Trung Quốc đã thọc quá sâu vào mọi hoạt động của Đảng và Nhà nước,của đời sống đất nước ta”. Rồi kết luận: “Chính vì thế, chưa bao giờ uy tín của Đảng xuống thấp đến vậy”.

Đây hoàn toàn là sự phóng đại, thổi phồng một cách chủ quan không đúng thực tế.
Nếu so với toàn bộ lịch sử thì chưa bao giờ nước ta có vị thế độc lập như những ngày hôm nay, không chỉ với riêng Trung Quốc mà với tất cả các nước. Nếu nói giai đoạn ta chịu chi phối và ảnh hưởng từ TQ thì phải nói đó là giai đoạn kháng chiến thống nhất đất nước, lúc ta phải ngửa tay xin họ từ bánh lương khô, quân trang quân dụng đến vũ khí đạn dược, và giai đoạn chịu ảnh hưởng nhiều nhất chính là lúc xuất hiện Chủ nghĩa Xét lại tại Liên Xô với tư tưởng “chung sống hòa bình” của Khơrutsov, bởi như vậy chỉ còn có TQ viện trợ cho ta mà thôi. Nhưng rồi lãnh đạo của nước ta đã tài tình cởi bỏ được cái nút thắt ấy.
Còn rắc rối trong quan hệ với Trung Quốc hôm nay chủ yếu là về biển đảo, vì biển đảo ngày càng quan trọng hơn vì có dầu, vì giao thông biển, vì vị trí chiến lược. Đó chính là hậu quả để lại của lịch sử, là một trong những cái giá phải trả cho sự thống nhất, độc lập ngày nay. Ông Đại tá Trần Đăng Thanh có khái quát rất hay về quan hệ hiện tại giữa ta và Trung Quốc: Ta và TQ vẫn đang bắt tay nhau, nhưng thỉnh thoảng chân họ vẫn đá chân ta, ta phải tránh, chỉ khi nào ta không tránh được thì buộc phải đá lại.
Trong thực tế Đảng và nhà nước đã thực hiện đúng như vậy, một mặt mềm mỏng với TQ, ta vẫn tăng cường ngoại giao đa phương và vẫn trang bị vũ khí hiện đại, còn xây nhà giàn, đồn biên phòng canh giữ trên biển.

Cũng cần phải nhắc lại để Tương Lai biết. Theo Tướng Nguyễn Thanh Tuấn, chuyện đối đáp trực tiếp giữa TBT Nguyễn Phú Trọng  với Hồ Cẩm Đào tuyệt hayKhi ông Đào nói "Đường chữ U là sự nghiệp của Quốc dân đảng để lại, nếu xóa bỏ thì nhân dân TQ sẽ không chấp nhận sự lãnh đạo của ĐCSTQ". TBT Nguyễn Phú Trọng nói: "Các đồng chí nói vậy là chưa đúng, Quốc dân đảng để lại 11 khúc trong đường chữ U, thì các đồng chí đã xóa đi 2 khúc. Mặt khác, Quốc dân đảng để lại Đài Loan, nhưng các đồng chí đã không chấp nhận và muốn xóa bỏ sự độc lập của Đài Loan, nhưng nhân dân vẫn ủng hộ, như vậy, không phải vì lý do này mà nhân dân không ủng hộ ĐCSTQ". Khi ông Đào đề nghị VN ngưng hoạt động khảo sát tiềm năng kinh tế trên Biển Đông thì TBT Nguyễn Phú Trọng nói thẳng: “Chúng tôi hoạt động trong phạm vi 200 hải lý, thuộc vùng đặc quyền kinh tế 200 hải lý của VN, phù hợp với Công ước quốc tế về Luật biển của LHQ năm 1982 có chữ ký của các nước liên quan đến Biển Đông, trong đó có chữ ký của các đồng chí. Quan điểm của VN là như thế đấy! Nếu TQ có quan điểm không đồng ý, thì đem ra Tòa án Công lý Quốc tế phân xử, rồi Tòa án quốc tế phán quyết thế nào thì chúng tôi sẽ chấp nhận như thế đấy."

            Như vậy, cách ứng xử với TQ từ lãnh đạo cao nhất đến các hành động cụ thể tưởng không gì còn có thể tốt hơn. Còn nếu ta làm hết cách mà chiến tranh vẫn xảy ra thì đúng là tai họa. Năm 1979 họ tấn công có kế hoạch, đã chủ động rút khi “đạt được mục đích”, còn một cuộc chiến tổng lực như Mỹ với VN thì sẽ thế nào? Dù ta có chiến thắng chăng nữa thì kết quả cũng sẽ là khủng khiếp. Vì vậy, Tương Lai, rồi Lê Hiếu Đằng cùng bao người đang hung hăng chống TQ với khí phách kẻ sĩ trói gà không chặt, khí khái tiểu nông, tự ái vặt, nên im đi là hơn. Chuyện lớn để người có đầu óc lo!

Tương Lai tiếp: “hai điều trực tiếp nhất và gần đây nhất đã làm trầm trọng thêm sự mất uy tín của Đảng, gây bức xúc trong lòng dân:
Một là phát biểu tùy tiện của Tổng Bí thư tại Vĩnh Phúc gây phẫn nộ trong công luận, và hai là sự câm lặng của Đảng, Nhà nước và cả Hệ thống chính trị trong ngày 17 tháng 2!
            Bàn điều thứ 2 trước.
Cần phải hiểu cuộc chiến 1979 là việc ta trả giá để thoát ra khỏi ảnh hưởng của Trung Quốc, để rồi sau 10 năm, ta bình thường hóa quan hệ với TQ ở một tư thế khác. Trước đây TQ viện trợ cho ta trong chiến tranh tất nhiên họ phải muốn ta hành động theo ý họ. Chúng ta đã dũng cảm vượt lên trên toan tính của TQ, đã quyết tâm giải phóng MN; rồi ta cũng không theo TQ chống LX, và khi bị uy hiếp ta đã buộc phải nghiêng hẳn sang LX để phòng thủ; ta đã phản công tiêu diệt luôn chế độ PonPot do TQ dựng lên; cuối cùng, khi Mỹ đồng tình, TQ mới chính thức tấn công VN, và khi “đạt yêu cầu”, họ chủ động rút quân theo kế hoạch “một cuộc tấn công có giới hạn để dạy VN một bài học”. Như vậy về tổng thể ta đã có lợi hơn, thoát ra được sự ảnh hưởng trực tiếp của TQ, tiêu diệt được chế độ PonPot, giúp Cămpuchia xây dựng lại đất nước với một chế độ tiến bộ, thân thiện với VN. Với TQ ta cũng thắng lợi bởi sau khi ta đánh “vỗ mặt”, giữ được ý mình, lại bình thường hóa quan hệ để xây dựng đất nước.
            Vì vậy bây giờ ta im lặng hay gào toáng lên về cuộc chiến 1979 là căn cứ vào chuyện có lợi hay hại cho đất nước. Với tôi, ta cũng có thể viết đàng hoàng về cuộc chiến 1979, tức là ta phải viết một cách toàn diện, chân tình, luôn nhớ ơn sự giúp đỡ quý báu của “bạn” nhưng cũng thẳng thắn chỉ ra cái sai của “bạn”. Đúng theo tinh thần của cựu PTT Vũ Khoan, cắt cầu thì dễ, giữ cầu để đàm phán mới khó. Nhưng cái dễ là dễ đẩy dân ta vào tình trạng đối đầu, dễ dẫn tới nguy cơ rơi vào vực xoáy của cuộc chiến, còn cái khó là giữ được tình hữu nghị, hòa bình, ổn định, phát triển. Vậy người có trí nên chọn cái nào? Còn như Tương Lai và những người luôn “thùng rỗng kêu to”, “đánh giặc miệng”, to mồm kích động thù hận thì đúng là hại dân, hại nước, vô trí, như Thanh Tùng viết, đúng là “rận sĩ, chấy thức”!
Còn điều thứ nhất?
Tương Lai lại lấy Nguyễn Đắc Kiên làm cớ “đấu tranh” chống phá nhà nước như việc lợi dụng vụ “SV Phương Uyên” và vụ “Sửa đổi Hiến Pháp”.
Tương Lai viết: “Quả thật, tôi quá sửng sốt khi nghe anh nói: “Vừa rồi đã có các luồng ý kiến thì cũng có thể quy vào được là suy thoái tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống. Chứ gì nữa? Xem ai có tư tưởng là muốn bỏ Điều 4 Hiến pháp không? Phủ nhận vai trò lãnh đạo của đảng không? Muốn đa nguyên đa đảng không? Muốn ‘tam quyền phân lập’ không? Hả? Muốn ‘phi chính trị hóa quân đội’ không? Người ta đang có những quan điểm đấy. Đưa cả lên phương tiện thông tin đại chúng đấy. Thì như thế là suy thoái chứ còn gì nữa! Chỉ ở đâu nữa nào? Tham  gia đi khiếu kiện, biểu tình, ký đơn tập thể, thì nó là cái gì…ì? Cho nên các đồng chí quan tâm xử lý cái này”.
Tương Lai đã cho TBT Nguyễn Phú Trọng là “tùy tiện quy kết một cách hồ đồ”, là “đánh tráo khái niệm”.
Theo tôi, người “hồ đồ” ở đây lại chính là Tương Lai, bởi Tương Lai đã vơ đũa cả nắm. Báo hàng ngày và hàng tối hiện tại VTV1 vẫn phản ánh rất nhiều và rất phong phú các ý kiến góp ý cho Hiến Pháp mới, kể cả những ý kiến rất thẳng thắn về “lỗi hệ thống” mà tôi thấy hay nhất vẫn là tăng cường sự giám sát và luật hóa đầy đủ các hoạt động của thể chế, kể cả luật hóa sự lãnh đạo của Đảng; có như vậy mới khoét bỏ được khối u tham nhũng. Vậy TBT Nguyễn Phú Trọng có nói họ “suy thoái” không? Như vậy đúng là có tật giật mình, Tương Lai đã tự vận vào mình, vào nhóm của mình.
            Phản biện là dùng lý lẽ biện luận bác bỏ sai trái giúp chế độ ổn định phát triển, như bác sĩ chữa bệnh là dùng thuốc “phản bệnh” để cơ thể khỏe mạnh. Ngay trong cấu tạo vật chất, sự đối lập điện tích giữa hạt nhân và điện tử là tạo nên cân bằng điện, giúp vật chất tồn tại ổn định, chứ sự đối lập đó không phải là sự triệt tiêu lẫn nhau. Chỉ có phản ứng dây chuyền trong bom nguyên tử thì U235 mới bị phá hủy thành chất khác kèm theo lượng năng lượng khổng lổ theo đúng công thức E=mc2  của Einstein. Việc nhóm của Tương Lai mà Tương Lai kể là do cựu Bộ trưởng Tư Pháp Nguyễn Đình Lộc dẫn đầu đưa “Kiến nghị” đòi thay thế Hiến pháp, bỏ điều 4, phản đối ca ngợi công ơn Đảng Bác thì là phản bác chứ không phải phản biện, đối kháng chứ không phải đối lập, và như tôi đã viết là “lật pháp” chứ “lập pháp” cái nỗi gì. Nguyễn Đình Lộc nếu chuẩn bị nhận chức Bộ trưởng ngày nào mà hành động như vậy, sai thì vẫn sai nhưng về khí phách thì đúng là đáng nể, nhưng giờ hưu rồi mà hành động như vậy thì đúng là một kẻ phản trắc, ăn cháo đá bát!
            TBT Nguyễn Phú Trọng dùng từ “suy thoái” chỉ những hành động như vậy là quá nhẹ và chưa chính xác, mà hành động đó chính là hành động công khai lật đổ chế độ, gọi như trước đây thì gọn hơn là “bọn phản động”. Mọi lý sự quanh co của Tương Lai chỉ là ngụy biện che đậy sự gian xảo của mình.
            Tôi đã nhiều lần viết, tôi không Đảng viên, không công chức, nghĩa là sắp đến tuổi hưu rồi sẽ chẳng có lương hưu. Nhà nước của tôi bây giờ chính là “ông con” của tôi, tôi đã cả đời phục vụ “nhà nước” của tôi. Vừa rồi tôi đã viết thư cho nó: “Ba đã từng bán một cái nhà to lo cho con du học, nếu con cùng đường ba sẽ lại bán nhà tiếp. Ba mẹ sẽ không bao giờ đòi con số tiền đó. Nhưng bây giờ con đi làm có tiền, mẹ con thì có lương hưu, ba làm tự do không có lương hưu, nên nếu ba già yếu không làm được nữa thì con phải trả lương hưu cho ba”. Thằng con tôi trả lời: “OK”!
            Xã hội hiện tại như chính TBT Nguyễn Phú Trọng nói còn có những quốc nạn khiến chế độ đứng trước nguy cơ tồn vong, bản thân tôi cũng từng là nạn nhân của những gì còn chưa hoàn thiện của chế độ. Vì thế nếu các vị “lật pháp” lật đổ chế độ hiện tại mà dựng lên được một chế độ tốt đẹp hơn thì quá tốt với tôi. Trong chế độ ấy tôi hoàn toàn có thể giữ được một vị trí quan trọng thuộc các lĩnh vực chính trị, tư tưởng, văn hóa, giáo dục; như có một bạn từng comment, kể tôi làm TBT một tờ báo thì sẽ tốt biết bao! Có điều tôi quá e ngại khi các vị với trí thấp tâm tối, lại ảo tưởng xây lâu đài trên cát, thì cái đích các vị đưa nước ta không phải đi lên mà là đi xuống, là tới xáo trộn bần hàn, là tới không phải Anh, Pháp, Mỹ; Đức, Ý, Nhật; Bắc Âu mà là Irắc, Ly bi; Pakixtan; Apganixtan!
Thấy các vị chăm chỉ đi xin chữ ký mà buồn cười. Bây giờ với hiệu ứng bầy đàn, vì được các vị gãi đúng chỗ ngứa, không ít người dân đồng tình với các vị. Nhưng giả sử thực tế chua chát diễn ra thì họ sẽ nghĩ gì? Như dân Đức nghĩ gì sau khi theo Hít-le gây ra Đại chiến thế giới II? Những người Hồng vệ binh nghĩ gì sau Cách mạng Văn hóa? Vì vậy, với những vấn đề hệ trọng, đám đông không phải chỗ đi tìm chân lý. Với khoa học thì ghê gớm hơn, có khi chỉ một người làm thay đổi nhận thức của toàn nhân loại như Einstein phát minh ra Thuyết Tương đối chẳng hạn. Từ xa xưa, Khổng Tử  cũng từng nói: “Đức của người quân tử như gió, đức của kẻ tiểu nhân như cỏ, gió thổi thì cỏ rạp xuống" (Quân tử chi đức phong, tiểu nhân chi đức thảo, thảo thượng chi phong tất yển - Luận ngữ, XII, 18).
Vì vậy, với những vấn đề hệ trọng, cần có những người có trí cao tâm sáng định hướng dư luận; các nhà lãnh đạo trí cao tâm sáng quyết định; ý kiến của quần chúng chỉ để tham khảo. Đến nền dân chủ Mỹ cũng chỉ là dân chủ đại diện. Thật e ngại khi chưa bao giờ xã hội ta có tình trạng “chó con liếm mặt”, “cá mè một lứa”, dốt nát nhưng dám công kích công khai đích danh Tổng Bí thư. Trước tất cả những hiện tượng không phải phản biện mà là phản bác, đối kháng chứ không phải đối lập, trong triết học chỉ ra là cần phải sử dụng bạo lực, cần phải chuyên chính, chứ cải lương là sẽ loạn. Tất nhiên bạo lực trong thời bình là kiên quyết giữ nghiêm kỷ cương phép nước, thưởng phạt công minh, chứ không phải đối thoại bằng súng ống như thời chiến. Thời hiện tại có hiện tượng thế giới có quá nhiều tổ chức nhân quyền sống bằng nghề chõ mõm vào chuyện nhà người khác, nhà nước không cần phải quan tâm loại dư luận này. Bởi khi các địa ngục trần gian mọc lên khắp nơi, họ có đỡ đòn được cho bao chiến sĩ cách mạng từng bị tra tấn tàn khốc không? Họ có ngăn được chất độc da cam tàn phá thiên nhiên Việt Nam không? Họ có ngăn được bom rơi trên bầu trời Hà Nội ngày nào không?
Những người “lật pháp” thường vin cớ đòi quyền làm chủ cho nhân dân để họ hành động. Ai cũng hiểu một nền dân chủ luôn phụ thuộc vào dân trí. Có những nước cho tự do ma túy, tự do mại dâm, nhưng xã hội của họ vẫn ổn định, bởi dân trí họ đúng là cao, ai cũng ý thức được về hành động đúng sai, cũng làm chủ được mình. Còn ở ta, bao ngăn chặn, cấm đoán vậy mà người ta vẫn tự do phạm pháp, tự do sai trái mà cũng không biết. Lại nhớ chuyện “nghị” Thuyết vin vào câu nói của “nghị” Phước cho ở ta “dân trí thấp” để vu oan cho “nghị” Phước coi thường quần chúng. Theo tôi tranh luận kiểu như vậy là không đàng hoàng vì thực tế dân trí nước ta đúng là thấp thật. Nếu không thấp sao ta không chế ra tàu vũ trụ, tàu ngầm, các vũ khí hiện đại để tạo thế áp đặt ý chí của ta lên toàn thế giới đi; nếu không thấp sao ta không tiến hành một nền kinh tế tri thức đi! Với tôi, thực tế nước ta không chỉ dân trí thấp mà quan trí, trí thức trí cũng thấp luôn. Vì vậy mới có chuyện “xin lỗi” lặp đi lặp lại trên nghị trường, có những đại trí thức bị gọi là “rận sĩ, chấy thức”, là “ngu như bò”!
Càng hiểu được dân trí ta còn thấp thì ta mới càng biết trân trọng hơn mỗi thành tựu mà xã hội ta đã đạt được.
  Đoạn kết, Tương Lai mang Hégel và Ph. Angghen nói về biện chứng của sự phát triển để “bắt bí” Tổng Bí thư và biện hộ cho mình: “mỗi bước tiến mới sẽ tất yếu biểu hiện ra như là một sự xúc phạm tới cái thiêng liêng, là một sự nổi loạn chống lại trạng thái cũ, đang suy đồi nhưng được tập quán thần thánh hoá”.
Có điều một người đến khái niệm “đấu tranh giai cấp” cũng hiểu sai như hận thù cực đoan và đố kỵ giàu nghèo mà đòi bàn về biện chứng phát triển thì thật là buồn cười. Thực tế việc Đảng, nhà nước đang chỉnh đốn mới đúng là “chống  lại trạng thái cũ, đang suy đồi để tiến bộ” theo đúng nguyên lý trên; còn việc “lật pháp” của các vị là xóa bỏ, đạp đổ, một sự thay thế chứ không phải là một quá trình phát triển của một hệ thống!
TPHCM
4-3-2013
ĐÔNG LA