Thứ Năm, 9 tháng 5, 2013

Ông Phạm Viết Bừa đã dốt còn tỏ ra nguy hiểm!


 Ông Phạm Viết Bừa đã dốt còn tỏ ra nguy hiểm!
NVM FB – Dù ngày 7-5 đã trôi qua nhưng quả thực không thể không nhắc lại chuyện ông Phạm Viết Đào hồn nhiên “chém gió” khi “xét lại” sự kiện đánh đồi A1.


         Dựa trên những thông tin từ trang Bách khoa thư mở Wikipedia, ông Đào suy luận rồi viết: “Là một người ngoại đạo về quân sự, khi đứng trên ngọn đồi này tôi đã tự hỏi: Tại sao hồi đó quân ta cứ quyết tâm đánh cho được Đồi A 1 để mà chịu tổn thất lớn; Sao không để một lực lượng nhỏ đủ để khống chế quân Pháp tại đây, sau đó đào chiến hào luồn vào sở chỉ huy bắt sống De Castrie là xong không ?”.
         Xem bài viết của ông Đào, tôi thấy có vài điều cần nói:
1/ Ông Đào tự nhận ngoại đạo về quân sự, cũng không đánh giá được hết cơ sở chiến lược, chiến dịch và chiến thuật của sự kiện, tình hình hai phía lúc bấy giờ nên chỉ “phán bừa”. Nếu làm được như ông, bớt hi sinh xương máu cho bộ đội và nhân dân thì Cụ Võ Nguyên Giáp và bộ tham mưu đã chẳng dại gì chọn cách đánh đó. Ông bàn chuyện chiến tranh, mà lại là một trận quyết chiến chiến lược mà cứ như trẻ con chơi trận giả. “Đào hầm luồn vào tận sở chỉ huy Đờ Cát” ư? Ông định xui trẻ con ăn cứt gà sát à? Ông tưởng hệ thống phòng vệ của nó chỉ có chó mực với dây chuối sao? Việc này một bạn đọc đã viết: Không biết ông Đào đã là lính ngày nào chưa mà viết bài như vậy? Theo thời gian thì đồi A1 thấp đi nhiều.Nếu không chiếm đồi A1 thì sự mất mát của quân ta còn lớn như thế nào.Ông Đào không biết gì về quân sự nhưng lại hay viết về đề tài chiến tranh ! àng nói càng tòi ra cái dốt, chiến dịch HCM, quân VNCH tử thủ Xuân Lộc, quân ta đánh vòng để giải phóng các vùng lân cận, còn chỉ khi Xuân Lộc thất thủ, quân ta mới thẳng hướng tiến vào SG được.
Vả lại SG là thành phố lớn, nhiều cửa ngõ để vào, Hầm Đờ cát chỉ là một cứ điểm với A1 là đường vào chính diện và trong phạm vi rất gần, chỉ vài trăm mét, vòng qua A1 vào hầm Đờ cát để giơ lưng cho nó bắn à”.

Đó là chưa kể trong chiến tranh, thắng bại nhiều khi quan trọng nhất là chớp được thời cơ. Vấn đề này ông nên hỏi các nhà quân sự chứ hỏi một ông đại tá ngày đó cũng là chiến sĩ, nên có thể ông ấy khiêm tốn mà không nói, mà cũng có thể ông ấy cũng chả dại gì mà nói để bị ném đá khi “dây vào” những kẻ “viết bừa” như ông!
2/ Xin nhắc lại với ông, trang Wikipedia dù rất nhiều thông tin hay nhưng chỉ là một trang bách khoa thư mở, ai cũng có thể đưa, bổ sung thông tin vào đó nên có rất nhiều thông tin chưa chuẩn xác; không phải là khuôn vàng thước ngọc để ông đối chiếu, rồi dựa vào đó mà phán.
3/ Thời các cụ xả thân, đổ máu trên đồi A1, chắc ông Đào còn cởi truồng ở đâu đó. Không có sự hi sinh của các cụ, chắc gì ông có được điều kiện để mà khôn lớn, ăn học, rồi  trở thành đảng viên Đảng cộng sản Việt Nam, Cán bộ thanh tra của Bộ Văn hóa – Thông tin, Trưởng phòng Thanh tra hành chính chống tham nhũng của Bộ Văn Hóa, hội viên Hội Nhà văn Việt Nam. Cụ Hồ từng nói về cái loại cây không có gốc, vô dụng lại có hại. Tôi ngẫm mà buồn cho cách nghĩ, cách viết của ông. Cha ông ta cũng có câu “trứng khôn hơn rận”, “sinh con rồi mới sinh cha/ Sinh cháu giữ nhà rồi mới sinh ông”. Trường hợp của ông, đúng như lời một bạn đọc: “Trẻ con nó gọi là đã dốt còn tỏ ra nguy hiểm”!