Thứ Tư, 21 tháng 8, 2013

ĐÔI LỜI CÙNG DỊCH GIẢ THÁI BÁ TÂN


ĐÔI LỜI CÙNG DỊCH GIẢ THÁI BÁ TÂN
NVM Blog – Đảng không như ông nói
Không đặt mình trước trời
Câu khẩu hiệu bằng trắc
Nên như vậy mà thôi

Một vấn đề rất nhỏ
Ông xé ra lôi thôi
Ngỡ ngàng ngừoi dịch giả
Niềm cảm mến bao người


Thái Bá Tân là dịch giả rất nổi tiếng, mình rất mến mộ ông. Ông còn là tác giả của thể loại thơ 5 chữ dễ đọc, dễ nhớ, sâu sắc và hóm hỉnh trong đó có bài thơ dưới đây mình rất thích:

Henry Ford, người Mỹ,
Vua ô tô trước đây.
Chết, được gặp Thượng Đế.
Ông bảo Ngài thế này:

“Ngài là đấng sáng tạo,
Nhà thiết kế tài ba,
Nhưng có cái không ổn,
Khi tạo ra đàn bà.”

Thượng Đế nghe, khó chịu,
Nhưng phục thiện, nên Ngài
Bảo ông cứ nó thẳng
Thiết kế có gì sai.

“Vâng, rất nhiều khiếm khuyết
Trong sản phẩm đàn bà.
Phía sau phồng quá lớn.
Phía trước quá nhô ra.

Máy của nó ồn quá
Khi tài xế phóng nhanh.
Tiêu thụ nhiên liệu khủng.
Khủng cả tiền bảo hành.

Bơm xăng và ống xả
Lại ở quá gần nhau.
Mỗi tháng mấy ngày nghỉ
Vì máy cứ chảy dầu.

Hai đèn trước quá bé.
Phía sau không có đèn.
Liên tục đòi sơn mới,
Chủ phải tốn nhiều tiền…”

Thượng Đế nghe, cho gọi
Các kỹ sư của Ngài.
Họ kiểm tra, xác nhận
Quả đúng thế, không sai.

Ngài buồn, rồi lên tiếng:
“Cái máy ấy nói chung
Quả còn nhiều khiếm khuyết,
Nhưng với người tiêu dùng

Thì nó là loại nhất.
Trăm phần trăm đàn ông
Thích và muốn dùng nó.
Dẫu tốn tiền, đúng không?

Trong khi, theo ta biết,
Chưa đến một phần mười
Đàn ông trên thế giới
Bỏ tiền mua xe hơi

Theo thông tin trên trang web của Thái Bá Tân thì ông là Dịch giả, nhà văn, nhà giáo. Sinh năm 1949, ở Nghệ An. Học Đại học ngoại ngữ Matscova (khoa phiên dịch tiếng Anh) 1967 – 1974. Phiên dịch tiếng Anh và Nga ở Bộ Thủy Sản. Dạy tiếng Anh và văn học Anh tại Đại học Sư phạm ngoại ngữ Hà Nội 1975 – 1978. Sau đó làm biên tập sách tại nhà xuất bản Lao Động, Hội nhà văn. Hiện thuộc biên chế Hội Nhà văn Việt Nam, phó chủ tịch Hội đồng Văn học nước ngoài và ủy viên Ban đối ngoại của hội.

Đã xuất bản khoảng 70 đầu sách, gồm thơ dịch, truyện ngắn và thơ sáng tác.

Thích du lịch (đã đi khoảng 30 nước), đọc sách và âm nhạc. Biết chơi (khá chuyên nghiệp) các nhạc cụ như violin, violoncello, saxophone và một ít piano. Sống khép kín, ít giao tiếp xã hội.

Mở lớp dạy dịch tiếng Anh khoảng hai mươi năm nay, hàng ngày trừ chủ nhật, từ 6h PM đến 7.45h PM tai giảng đường 306, nhà D6, Đại Học Bách Khoa Hà Nội.
Thế mà sáng nay, khi vào face book, mình rất ngỡ ngàng khi được đọc bài thơ ông nói chuyện mừng Đảng, mừng Xuân. Bài thơ viết:
MỪNG ĐẢNG, MỪNG XUÂN

Đất nước vui, đón Tết.
Một năm chỉ một lần.
Thế mà thằng khẩu hiệu
Lại “Mừng đảng, mừng xuân”.

Mọi khẩu hiệu đều chối.
Chối nhất khẩu hiệu này.
Xuân, khái niệm trời đất.
Đảng dính gì vào đây?

Mà còn mừng đảng trước.
Rồi mới được mừng xuân.
Tức là đảng có ý
Nhắc nhở khéo người dân.

Chắc có thằng tuyên huấn,
Vừa ngu dốt vừa lười,
Xưa tớn lên, chấp bút,
Đặt đảng ngang với trời.

Chối thì phải sửa lại,
Không thì dẹp nó đi.
Đảng được khen kiểu ấy
Cũng chẳng hay ho gì.

Dân người ta biết hết.
Đảng mà coi thường dân.
Thì dân coi thường lại,
Chỉ mừng đón mùa xuân.
Mình không tin đây là của dịch giả này nhưng tiếc thay đó lại là sự thật. Vì thế, thực sự buồn và ngõ ngàng, NVM có đôi lời cấp tốc hoạ lại những câu của ông Thái Bá Tân như sau:
Nguyễn Văn Minh Đảng ra đời dịp Tết
Nên khẩu hiệu thế thôi
Xoá xích xiềng tăm tối
Đảng - mùa xuân cuộc đời

Thời Đảng - dân đổ máu
Ông Tân học nước ngoài
Có thấm gì đau khổ
Giờ phán chuyện đúng sai?

Nếu như không có Đảng
Giờ ông ngồi ở đâu
Quả cà còn mặn chát
Ách nô lệ trên đầu

Đảng không như ông nói
Không đặt mình trước trời
Câu khẩu hiệu bằng trắc
Nên như vậy mà thôi

Một vấn đề rất nhỏ
Ông xé ra lôi thôi
Ngỡ ngàng ngừoi dịch giả
Niềm cảm mến bao người

Sao xế chiều ông nỡ
Giống kẻ đớp sao rơi
Biểu tượng thơ năm chữ
Đừng vẩn đục, hỡi người

Đảng - cũng một tổ chức
Có ngừoi này kẻ kia
Cũng sai lầm có lúc
Nhưng khinh dân, chẳng hề

Xuân vẫn về khắp chốn
Đảng sửa mình vì dân
Và sẽ nhiều tăm tối
Kẻ quên nước, vị thân!