Thứ Sáu, 23 tháng 8, 2013

QUỶ SỨ, CÒN GÌ MÀ PHẢI GIẤU NỮA CHỨ?!!!


QUỶ SỨ, CÒN GÌ MÀ PHẢI GIẤU NỮA CHỨ?!!!
*THANH TÙNG VÀ BÀI VIẾT RẤT…KHÙNG!
NVM BLOG – Sau khi báo Quân đội nhân dân đăng bài
Thì gần đây trên internet xuất hiện thêm mấy bài viết được đăng trên những trang mà giới thạo tin quen gọi bằng những từ không mấy vệ sinh như “bô cứt” (bo shit), bọ rận (bọ lập quê choa), ba sàm…ầm ĩ la ó phản ứng.

         Lẽ ra NVM thấy cũng chả cần tranh luận với họ bởi “trong ốc đảo của những gay gù thì tất cả những người lưng thẳng đều là…dị dạng”. Tuy nhiên, vì họ đã xúc phạm đến danh dự của tờ báo Quân đội nhân dân, một tờ báo đã đồng hành cùng lịch sử giữ nước, dựng nước đau thương của dân tộc từ năm 1944 đến nay nên NVM buộc phải lên tiếng.
         Thật sự mà nói khi đọc bài viết “ĐÓI ĂN VỤNG, TÚNG LÀM LIỀU”! của tác giả Thanh Tùng, tôi thấy nó chả ăn nhập gì với nội dung vốn đã rất nghèo nàn, lập luận ba lăng nhăng. Thử hỏi tờ báo QĐND “ăn vụng”, “làm liều” cái gì. Chúng tôi làm việc, nêu quan điểm rất rõ ràng, nghiêm túc. Chính các người mới lén lút làm cái trò vụng trộm, hại nước hại dân kiểu mèo mả gà đồng đó.
         Đáng chú ý là đoạn Thanh Tùng nói báo QĐND vừa có “công” lại vừa có “tội”. Thứ nhất, tội của Báo QĐND là: vi phạm Điều 2. Luật Báo chí qui định về việc Bảo đảm quyền tự do báo chí, quyền tự do ngôn luận trên báo chí: “Nhà nước tạo điều kiện thuận lợi để công dân thực hiện quyền tự do báo chí, quyền tự do ngôn luận trên báo chí và để báo chí phát huy đúng vai trò của mình…”. Lẽ ra, trước khi đăng bài viết “phê phán” của tác giả Trọng Đức và phản hồi của “dư luận” (là 05 vị lên tiếng đều là đảng viên Đảng cộng sản Việt nam), thì Báo QĐND phải đăng hoặc dẫn nguồn bài “Suy nghĩ trong những ngày nằm bệnh” của ông Lê Hiếu Đằng để rộng đường dư luận. Có nghĩa là, Báo QĐND không chỉ vi phạm Điều 2. Luật Báo chí về Bảo đảm quyền tự do báo chí, quyền tự do ngôn luận trên báo chí của công dân, mà còn vi phạm nguyên tắc không trung thực, khách quan – những nguyên tắc đạo đức cốt lõi của nhà báo”””…
       Hic hic, thưa ông Thanh Tùng, ông có đọc và có hiểu Luật Báo chí không vậy? Quy định nào nói phải dẫn nguồn hoặc đăng bài của ông Hiếu Đằng? Đăng thì không rồi vì không thể đưa đầy đủ những thứ rác rưởi đó lên, khuôn khổ tờ báo cũng có hạn. Dẫn thì cũng không cần vì trong bài chúng tôi đã nêu đầy đủ nguồn gốc, nội dung sự việc. Hơn nữa, chúng tôi đâu có ngu để trở thành cái loa, cái máy phô tô miễn phí cho các ông truyền bá những thông tin bậy bạ đó. Rộng đường dư luận ư? Các ông thấy đó, những gì đăng lên còn là quá ít. Không bút nào tả xiết những ý kiến của nhân dân qua phản hồi trên báo điện tử, qua đường điện thoại, thư bưu điện gửi tới lên án ông già Hiếu Đằng ở tuổi gần đất xa trời mà còn làm trái đạo lý, đòi nổi tiếng bồng bềnh bằng bè chuối vượt đại dương. Ai cũng biết chả ngẫu nhiên ông ấy lấy cớ “nằm bệnh” để như con chim sắp chết mà thốt lên tiếng nói đau thương, con người sắp “die” thì nói lời…rận chủ! Sự thực đằng sau bài viết đó là một kiểu tuyên ngôn, dọn đường  cho thứ các ngài kêu gào “một đảng phái mới xuất hiện” và Hiếu Đằng nổi lên như một lãnh tụ. Thật là “dở hơi không biết bơi” hết chỗ nói. Một chính đảng chỉ thật sự có chỗ đứng trong lòng nhân dân khi hội tụ được những người có đức, có tài tiêu biểu, đảng đó phải có chính cương, sách lược, đường lối hợp lòng dân. Muốn có đảng cách mạng phải có lý luận cách mạng. Dăm ba thứ lập luận ù ù cạc cạc  của các “quan ngài” sợ rằng trẻ con nó lại bảo “đã dốt còn tỏ ra nguy hiểm”!
       Trở lại với chuyện ông Thanh Tùng nói báo QĐND vi phạm Luật Báo chí, về quyền tự do ngôn luận. Thưa ông, ông có bị thần kinh không? Xin ông chỉ ra vi phạm tự do ngôn luận của công dân chỗ nào? Nếu cứ đặt vị trí ông là nhà báo đi. Không lẽ người ta viết thư đến chửi bố ông, chửi cả ông, ông cũng phải đăng hết nội dung chửi đó à. Quyền tự do ngôn luận cũng phải nằm trong khuôn khổ pháp luật và đạo đức xã hội. Không có thứ tự do “vừa đi vừa chửi”, “cứ lên mạng là hắn chửi” được thưa ông Thanh Tùng!
Thêm đoạn này nữa mới thấp lập luận của Thanh Tùng “đã yếu còn đòi không…nằm chiếu”: “Nếu Báo QĐND đọc được những dòng trên đây rất có thể sẽ phản biện rằng: “chúng tôi tuân thủ Điều 7. Luật Báo chí qui định về Cung cấp thông tin cho báo chí, trong đó đoạn 3 của Điều 7 Luật Báo chí qui định: “Báo chí có quyền và nghĩa vụ không tiết lộ tên người cung cấp thông tin nếu có hại cho người đó, trừ trường hợp có yêu cầu của Viện trưởng Viện Kiểm sát nhân dân hoặc Chánh án Toà án nhân dân cấp tỉnh và tương đương trở lên, cần thiết cho việc điều tra, xét xử tội phạm nghiêm trọng”.
Thưa ông Thanh Tùng, quả thực chúng tôi chưa đến mức thần kinh như ông mà phải lập luận thế. Việc không tiết lộ thông tin về người cung cấp thông tin chỉ áp dụng cho những trường hợp cần bảo vệ chính đáng cho người cung cấp nguồn tin; phần nhiều áp dụng cho các bài điều tra, chống tiêu cực xã hội. Trong trường hợp “thánh Đằng” mà các ông đang tung hô này thì “Quỷ sứ, còn gì mà phải giấu nữa chứ?”. Cái nhật ký trên giường bệnh của “Thánh Đằng” đã toang hoác phát tán như châu chấu sinh sản mùa hè bay khắp nơi gặm nhấm phá phách bờ xôi ruộng mật rồi, còn gì là “bí mật” với chả nguồn tin. Thân nhân “Thánh Đằng” thì trên Wikipedia cũng như mấy trang lề trái cũng bô lô ba la tùm lum rồi, còn gì mà “mờ ảo”. Đám trẻ trâu, trẻ bò đang mài đũng quần trên nét cũng còn biết Hiếu Đằng không chỉ viết nhật ký trên giường “bịnh” mà còn “gỉa vờ ốm” để PR sự kiện cho nó “mùi mẫn”. Nhưng cũng vì sự kiện này mà nội bộ lục đục, “Thánh” bị ngài “Chi Oẹ” bực tức vì làm giảm “uy tín”. Ai cũng muốn mình là nhất, ai cũng muốn mình là “minh chủ” trong khi mình chưa “minh” thì thử hỏi làm chủ ai?