Thứ Ba, 24 tháng 9, 2013

Tuyên bố Về thực thi quyền Dân sự và Chính trị" - thuốc tiên hay thuốc độc?


"Tuyên bố Về thực thi quyền Dân sự và Chính trị" 

- thuốc tiên hay thuốc độc?

NVMBlog- Dạo này đúng là "loạn kiến nghị", "loạn tuyên bố", "loạn tuyên ngôn"! Giữa lúc giá cả leo thang, đời sống khó khăn người dân lao động chân chính còn bạc mặt lo sinh kế thì không hiểu sao lại sinh ra lắm người, nhóm người đi làm những việc đó thế không biết? Nào là hết "Bản kiến nghị 72", hết nhóm phản đối Nghị định 72, hết tuyên bố phản đối Điều 258 Bộ Luật Hình sự linh tinh beng nổi váng như vài hòn đá ném ao bèo so với dòng chủ lưu của dư luận là bao chuyện cơm áo gạo tiền và quốc kế dân sinh khác thì sáng nay, vừa mở mắt, một người bạn fb đã gửi cho tôi thêm bản kiến nghị của nhóm 130 nhân sĩ, trí thức có tên gọi "Tuyên bố Về thực thi quyền Dân sự và Chính trị"...Nội dung tuyên bố nghe thì có vẻ hay ho: " khởi xướng một Diễn đàn trao đổi và tập hợp các ý kiến nhằm góp phần chuyển đổi thể chế chính trị của nước ta từ toàn trị sang dân chủ một cách ôn hòa. Đó là mục đích hoạt động của Diễn đàn, hoàn toàn phù hợp với hiến pháp của nước ta và Công ước quốc tế. Diễn đàn này mang tên “Diễn đàn xã hội dân sự” ....

Loạn tuyên bố, tuyên ngôn
Tuy nhiên, đọc kỹ thì thấy không dừng lại ở đó, diễn đàn cố tình lèo lái thêm nội dung đả kích thể chế chính trị, đòi phải đa nguyên, đa đảng, đả phá sự lãnh đạo của Đảng cộng sản Việt nam. Thật vô căn cứ khi họ đưa ra lập luận nếu tiếp tục duy trì thể chế như hiện này thì "dân tộc đang đối mặt càng thêm nghiêm trọng dẫn tới hệ quả khôn lường, dân càng thất vọng và bất bình, uy tín của nước ta trong quan hệ quốc tế càng giảm sút. Đó thật sự là tai họa cho đất nước mà trách nhiệm thuộc về giới cầm quyền".
Đằng sau các mĩ từ như "Đó là mệnh lệnh của cuộc sống và cũng là phương án tối ưu cho sự chuyển đổi thể chế chính trị"..; tuyên bố này còn kiến nghị Quốc hội phải dừng việc thông qua sửa đổi Hiến , kéo dài thời gian thảo luận...
Đọc kỹ thì thấy những gì từ bản tuyên bố 130 này không có gì mới hơn so với "Kiến nghị 72"; những gương mặt nhân sĩ trí thức cơ bản vẫn có các anh tài trong nhóm 72 và có thêm một số người khác. Đáng chú ý, chẳng rõ thực hư mà có cả giáo sư Ngô Bảo Châu cũng tham gia ký vào bản tuyên bố này.
NVM nhận thấy bản tuyên bố này không mới, nội dung có vẻ không rõ ràng và những lý giải về bất cập của thể chế chính trị không thoả đáng. Không thể coi sự lãnh đạo của Đảng CSVN hiện nay là nguyên nhân của những vấn đề nghiêm trọng mà bản tuyên bố nêu ra cho dù sự đổi mới, tiếp tục hoàn thiện hệ thống chính trị ở nước ta là rất cần thiết.

Vở tuồng chính trị kệch cỡm
Nhóm khởi xướng Diễn đàn Xã hội Dân sự không ai khác vẫn là những "trí thức phản biện" quen thuộc với những cái tên mà mới nghe những người hiểu biết đã đủ hiểu tâm và tầm của họ đến đâu, họ có thể làm gì, gồm: Nguyễn Quang A, Chu Hảo, Tương Lai...Trong "danh sách 130" đương nhiên cũng không thể không có mấy gương mặt yêng hùng "cho đủ mâm", chủ xị của mấy blog đen ngòm như Nguyễn Xuân Diện, Huỳnh NGọc Chênh, Hữu Vinh Ba Sàm, Nguyễn Huệ Chi...và cũng lại có tên những nhà văn, nhà thơ, nghệ sĩ mà nghe tên đã ngao ngán lòng: Phạm Đình Trọng, Huy Đức, Võ Thị Hảo, Bùi Chát...
Những người am hiểu thế sự và thời cuộc, không ai lạ gì những gương mặt này và cũng không ai không biết họ là ai, đã, đang và sẽ có thể làm được gì cho đất nước này; họ có thực sự cấp tiến hay cũng chỉ tấu lên những khúc ca hư ảo nặng tính bầy đàn đứng núi nọ trông núi kia, di cư không đúng mùa...
Lố bịch hơn nữa phải kể đến thời điểm ra đời của bản tuyên bố đã được họ lựa chọn ngày 23-9 với "thâm ý" nhằm đúng ngày “Mùa thu rồi, ngày hăm ba, ta đi theo tiếng kêu sơn hà nguy biến…” như gợi nhớ một thời kháng chiến năm nào.

Xã hội dân sự - thuốc tiên hay thuốc độc?
Theo TS. Trần Anh Tuấn, Thứ trưởng Bộ Nội vụ,Viện trưởng Viện Khoa học tổ chức nhà nước: Đối với nước ta hiện nay, trong điều kiện phát triển kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa, xây dựng nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa và hội nhập quốc tế, ngày càng có nhiều tổ chức xã hội dân sự được thành lập và hoạt động dưới sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam, trong đó có một số tổ chức là thành viên của Mặt trận Tổ quốc Việt Nam. Các tổ chức xã hội đã có nhiều đóng góp trong việc phát huy dân chủ, xây dựng cơ chế, chính sách, pháp luật và thực hiện giám sát, phản biện xã hội đối với các chủ trương, chính sách của Đảng và Nhà nước; chủ động tham gia cung ứng dịch vụ công, hỗ trợ cho hoạt động của Chính phủ trong việc phân phối và nâng cao chất lượng dịch vụ, giải quyết việc làm, xoá đói, giảm nghèo,... góp phần phát triển kinh tế - xã hội của đất nước.  Tuy nhiên, bằng thủ đoạn “diễn biến hòa bình”, các thế lực phản động quốc tế và thù địch luôn muốn tạo ra các lực lượng đối lập, chống đối Đảng Cộng sản ngay trong lòng xã hội Việt Nam. Rất cần cảnh giác với xu hướng này, vì các tổ chức xã hội dân sự kiểu này sẽ đối lập và thoát ly khỏi sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam, sự quản lý của Nhà nước ta. Bằng các hình thức tài trợ khác nhau cho một số tổ chức xã hội dân sự, các thế lực thù địch nhằm mục đích chính trị là hậu thuẫn cho các thế lực hoạt động chống phá cách mạng nước ta; lợi dụng vấn đề tự do lập hội để tập hợp lực lượng đối trọng với Đảng, Nhà nước ta, gây sức ép và đòi đa nguyên chính trị, đa đảng nhằm thay đổi chế độ chính trị ở nước ta. Âm mưu của các thế lực phản động quốc tế là hòng tạo ra các lực lượng đối lập, chống đối Đảng Cộng sản Việt Nam ngay trong lòng xã hội Việt Nam nên chúng tác động cho ra đời những tổ chức xã hội dân sự kiểu phương Tây để từ “phản biện” hướng đến “phản đối” và cuối cùng thành tổ chức “phản động, chống đối” Đảng Cộng sản và Nhà nước xã hội chủ nghĩa. Thực chất là các thế lực phản động phương Tây đang muốn sử dụng các tổ chức xã hội dân sự như một phương thức để “Diễn biến hòa bình” tiến tới “Diễn biến không hòa bình” (cách mạng màu) lật đổ sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản và Nhà nước xã hội chủ nghĩa ở Việt Nam. Kinh nghiệm sụp đổ của Liên Xô và các nước Đông Âu với vai trò tập hợp lực lượng đối lập, xây dựng “ngọn cờ” của các tổ chức xã hội dân sự đã chứng minh điều này.Mục tiêu của một số thế lực chính trị phương Tây “thúc đẩy” xã hội dân sự để phổ biến các “giá trị phương Tây” và với ý đồ thay đổi chế độ chính trị ở một số quốc gia. Thực tế lịch sử các sự kiện “cách mạng nhung”, “cách mạng màu”, “cách mạng đường phố” ở một số quốc gia gần đây cho thấy sự tham gia tích cực của một số tổ chức xã hội dân sự có quan hệ chặt chẽ với các thế lực chính trị phương Tây.
          Các thế lực chính trị phương Tây thường viện dẫn các quy định về quyền tự do lập hội của mỗi người trong Tuyên bố chung về nhân quyền, Công ước quốc tế về các quyền dân sự và chính trị, Công ước châu Âu về nhân quyền và các quyền tự do cơ bản, nhưng cố tình lờ đi các quy định về hạn chế hoạt động của các tổ chức phi chính phủ trong chính các văn bản này. Cụ thể là, Điều 29 Tuyên bố chung và Điều 22 Hiệp ước quốc tế, Điều 11 Công ước châu Âu nêu trên cho phép luật pháp có thể đưa ra những hạn chế cần thiết đối với quyền thành lập và tham gia hội “trong một xã hội dân chủ nhằm phục vụ lợi ích an ninh quốc gia và sự bình yên trong xã hội, nhằm mục đích ngăn ngừa tình trạng mất trật tự và tội phạm, bảo vệ sức khỏe và nhân phẩm hay bảo vệ quyền lợi và tự do của những người khác”. Hơn nữa, Điều 16 Công ước châu Âu còn quy định cả chuẩn mực mà theo đó, các bên tham gia Công ước có thể đưa ra những hạn chế đối với hoạt động chính trị của người nước ngoài trong các trường hợp liên quan đến quyền tự do lập hội.
          Rõ ràng không phải ngẫu nhiên mà một số tổ chức phi chính phủ nước ngoài thường “quan tâm” nhiều đến các địa bàn trọng điểm về an ninh chính trị - xã hội hoặc đang xảy ra các sự kiện “nhạy cảm“  liên quan đến vấn đề dân tộc, tôn giáo.Trong bối cảnh đó, một mặt phải nâng cao cảnh giác, phát hiện kịp thời và kiên quyết đấu tranh với mọi âm mưu lợi dụng vấn đề xã hội dân sự của các thế lực thù địch, mặt khác cần tăng cường sự lãnh đạo của Đảng và quản lý của Nhà nước đối với các tổ chức xã hội.
Chính Ngân hàng Thế giới, khi đề cao vai trò của các tổ chức xã hội dân sự trong việc tạo ra cơ chế để người dân tham gia vào công việc của chính phủ cũng đã không quên cảnh báo rằng “Không phải mọi tổ chức của xã hội công dân đều có tinh thần trách nhiệm đầy đủ, hoặc là với những thành viên riêng của họ hoặc là với công chúng nói chung. Và mặc dù một số nhóm có thể rất to mồm, những lợi ích mà họ đại diện có thể không được phân chia một cách rộng rãi”. Và “Có một số tổ chức NGO được tạo ra một cách cơ hội, để tiến cử những lợi ích hẹp hòi và những thành viên có cùng đặc quyền đặc lợi, thường làm thiệt hại cho những người không có tiếng nói và yếu thế” (Ngân hàng Thế giới: Nhà nước trong một thế giới đang chuyển đổi. Báo cáo về tình hình phát triển thế giới 1997. NXB. Chính trị Quốc gia. Hà Nội.1998. tr 139 và tr 144).
          Theo Ngân hàng Phát triển Châu Á “Các tổ chức xã hội công dân cũng có thể bao gồm những hiệp hội có động cơ bạo lực, tham lam, lợi ích cục bộ, thù địch sắc tộc, và đàn áp xã hội, cũng như các tổ chức kinh doanh vận động hành lang như ngành công nghiệp thuốc lá, là không thể đại diện cho lợi ích đông đảo của công chúng” (Ngân hàng Phát triển châu Á: Phục vụ và duy trì, cải thiện hành chính công trong một thế giới cạnh tranh.NXB. Chính trị Quốc gia. Hà Nội.2003. tr 613). Thực tế, bên cạnh vai trò tích cực của đa số các tổ chức xã hội dân sự, vẫn có một số tổ chức, trong những trường hợp nhất định có xu hướng chính trị hóa, can thiệp sâu, thậm chí lũng đoạn các hoạt động chính trị không chỉ trong nước mà cả ngoài nước, vượt quá phạm vi, giới hạn cho phép, trái với tôn chỉ, mục đích đã được xác định khi thành lập. Một số tổ chức xã hội dân sự hoạt động chưa thực sự đại diện cho giới, ngành nghề, nhóm, cộng đồng dân cư… mà mình đại diện; không tuân thủ nguyên tắc phi lợi nhuận.