Thứ Năm, 7 tháng 11, 2013

CẦN NGHIÊM TÚC XEM LẠI CÁCH XÁC ĐỊNH DANH TÍNH 129 HÀI CỐT LIỆT SỸ TÌM THẤY Ở PHÚ QUỐC


CẦN NGHIÊM TÚC XEM LẠI CÁCH XÁC ĐỊNH DANH TÍNH 129 HÀI CỐT LIỆT SỸ TÌM THẤY Ở PHÚ QUỐC THÁNG 10 NĂM 2008
*Tại chương trình giao lưu trực tuyến giữa Nhà ngoại cảm Phan Thị Bích Hằng trên báo Năng lượng mới, tôi đã nêu câu hỏi này, nhưng NNC đã trốn tránh  không trả lời.
NVM BLOG – ĐÂY LÀ MỘT CÁCH LÀM TUỲ TIỆN, CẨU THẢ MÀ KHÔNG CHỈ CÁC NHÀ NGOẠI CẢM, UBND TỈNH KIÊN GIANG, HUYỆN PHÚ QUỐC VÀ CÁC CƠ QUAN LIÊN QUAN CẦN PHẢI CHỊU TRÁCH NHIỆM, LÀM SÁNG TỎ SỰ THẬT…
Tháng 10-2008, theo lời mời của Ban liên lạc cựu tù binh PHú Quốc vượt ngục ở TP Hồ Chí Minh do anh Vương Chí Dũng làm trưởng ban, tôi được đi cùng đoàn cựu tù binh PHú Quốc và các nhà sư thuộc chùa Vĩnh Nghiêm ra Phú Quốc dự đại lễ cầu siêu cho các anh hùng, liệt sĩ hi sinh tại Phú Quốc.
Theo Đại tá Ngô Minh Chánh, đội trưởng Đội tìm kiếm, qui tập hài cốt liệt sĩ K92 của Quân khu 9, người chủ trì, chỉ đạo trực tiếp công tác tìm kiếm qui tập hài cốt liệt sĩ nhà tù Phú Quốc : Đảo Phú Quốc trong hai cuộc kháng chiến chống chống Mỹ từng có trại giam tù binh cộng sản giam giữ hơn 40.000 chiến sĩ cách mạng. Trong đó, có tới hơn 4.000 chiến sĩ hi sinh bởi những thủ đoạn tra tấn dã man của kẻ thù. Sau chiến tranh, Đảng, Nhà nước rất quan tâm tới công tác tìm kiếm hài cốt liệt sỹ song tính đến tháng 8-2008, qua 5 đợt tổ chức tìm kiềm, mới có 905 liệt sĩ được tìm thấy hài cốt. Buổi lễ cầu siêu hôm nay dành cho hơn 4.000 liệt sĩ hi sinh trong cuộc kháng chiến chống Mỹ, cùng nhiều liệt sĩ hi sinh trong cuộc kháng chiến chống Pháp. Đặc biệt là hơn 3.000 liệt sĩ chưa tìm thấy hài cốt, thi thể các anh đang nằm đâu đó trong biển, trong rừng Phú Quốc.
         Tháng 10-năm 2008, Bộ Tư lệnh Quân khu 9, UBND tỉnh Kiên Giang phối hợp tổ chức một đợt tìm kiếm hài cốt liệt sĩ hi sinh tại Phú Quốc lần thứ 6, có lớn nhất từ trước tới nay. Đến chiều 18-10), đội đã tìm thấy hài cốt 129 liệt sĩ. Khi tìm thấy hài cốt các đồng chí bị giết hại, chứng tích nhiều tù binh bị đóng đinh vào đầu vẫn còn nguyên vẹn khiến những người chứng kiến không sao cầm được nước mắt. Và cũng theo ban tổ chức buổi lễ, nhờ sự giúp đỡ của các nhà ngoại cảm Phan Bích Hằng, Năm Nghĩa, trước giờ diễn ra lễ cầu siêu, 110 liệt sĩ đã tìm được danh tính, quê quán. Như vậy là thành tích của các nhà ngoại cảm rất “ổn”, không chỉ giúp tìm ra 129 hài cốt liệt sĩ mà còn rất nhanh chóng xác định danh tính 110 hài cốt, như vậy chỉ còn 19 hài cốt liệt sĩ chưa xác định được tên.
            Tuy nhiên, có một điều khiến tôi băn khoăn, chưa thấy mấy thuyết phục là cách làm việc, xác định tên tuổi, quê quán các liệt sĩ có vẻ rất tuỳ tiện, nếu như không muốn nói là rất cẩu thả. Hôm đó, tôi tận mắt chứng kiến 129 hài cốt liệt sĩ được xếp trong các tiểu sành, phủ cờ đỏ sao vàng, trên mỗi bộ hài cốt đều đặt một nhành hoa phong lan. Một nhóm các nhà ngoại cảm đi đi lại lại trong phòng, trong đó có nhà ngoại cảm Năm Nghĩa (tuy không còn là bộ đội nhưng vẫn mặc quân phục đeo quân hàm thượng uý chuyên nghiệp nhìn rất oách) và một vài người khác mà tôi không biết tên. Riêng nhà ngoại cảm Bích Hằng thì đến gần tới giờ cầu siêu mới thấy xuất hiện, đội mũ rộng vành, đi tới đâu, cả rừng người vây quanh.
            Cách mà các nhà ngoại cảm khi đó xác định danh tính liệt sĩ như thế này: Họ đứng im, hoặc ngồi im, mắt lim dim, tay người nào cũng cầm quyển sổ ghi ghi, chép chép. Mỗi khi nhà ngoại cảm đọc ra tên ai, địa chỉ như thế nào thì người đứng cạnh lại ghi vào sổ, có người khác lập tức ghi ngay lên mảnh giấy dán trên tiểu sành phủ cờ đỏ sao vàng. Cứ thế, chỉ trong một buổi chiều, nhà ngoại cảm đã xác định tới cả trăm bộ hài cốt, ai cũng có tên, tuổi, quê quán…Sự chóng vánh một cách quá “diệu kỳ” và rất…qua loa như thế khiến tôi, một trong số rất ít nhà báo có mặt ở Phú Quốc chiều hôm đó không khỏi phân vân. Năm ấy, danh tiếng mấy nhà ngoại cảm này còn nổi như cồn, VTV đều từng phát phóng sự về họ nhưng nhìn cách họ làm, tôi bỗng “sinh nghi”. Làm sao mà chỉ “mắt lim dim, mồm lẩm nhẩm, tay ghi ghi” là ra hết được danh tính liệt sĩ? Tại sao không lấy mẫu AND phục vụ cho tìm kiếm về sau? Tại sao không đối chiếu  với danh sách tù binh, tài liệu phía quân đội Sài Gòn và đồng đội cựu tù Phú Quốc? Tại sao ngành thương binh xã hội và Ban CHQS huyện Phú Quốc, Bộ CHQS tỉnh Kiên Giang không tham gia việc này mà lại “phó mặc” các nhà ngoại cảm?
            Bao câu hỏi cứ dồn dập trong tôi. Sự hoài nghi cứ lớn dần. Tôi quan sát kỹ danh tính các liệt sĩ do nhà ngoại cảm xác định thì phát hiện thêm một điều bất cập nữa. Hầu hết liệt sĩ chỉ được xác định họ tên, quê quán đến cấp huyện là cùng, hầu như không có ai xác định đến cấp xã. Xin ghi lại tên một vài người mà tôi đã chụp ảnh lại: LS Tạ Hồng Thiện, H: Phù Mỹ, T: Bình ĐỊnh; LS Đặng Văn Hiển – Đức Thọ, Hà Tĩnh….”. Tôi tự đặt câu hỏi: Nhà ngoại cảm chỉ ước đoán rồi ghi tên tuổi theo kiểu “phương phưởng” thế thì ai mà chả “phịa” ra được khi mà chỉ xác định tên đến cấp huyện. Trong số 119 liệt sĩ đó, bao nhiêu người xác định tên đúng, bao nhiêu người chỉ là tên ảo do nhà ngoại cảm bịa ra?
            Trước băn khoăn đó, tôi mạnh dạn đến bên nhà ngoại cảm Năm Nghĩa, hỏi: “Xin hỏi chị, bằng cách nào mà chị xác định được tên tuổi, quê quán các liệt sĩ?”. Nghe tôi hỏi, NNC Năm Nghĩa có vẻ không hài lòng, nhưng cũng trả lời cho xong: “Em hỏi thế thì chị biết hỏi ai. Thế mới là khả năng đặc biệt?”.
            Vẫn chưa tin kết quả của nhà ngoại cảm là chính xác, tôi tìm gặp các anh Vương Chí Dũng, Trần Khánh Linh ở Ban liên lạc tù binh Phú Quốc vượt ngục, xin hỏi chuyện ghi danh tính liệt sĩ như thế có đúng không, các anh có thể xác định xem trong số 119 liệt sĩ đó có ai là đồng đội mình lúc trong tù không. Trả lời câu hỏi của tôi, hai anh và nhiều cựu tù binh có mặt hôm ấy đều không tìm thấy một liệt sĩ nào là đồng đội và nói rằng điều đó là không thể bởi có tới hơn 40.000 tù binh bị giam trong 7 năm và có tới hơn 4.000 liệt sĩ!
            Thất vọng!
            Tìm thấy hài cốt liệt sĩ đã khó.
            Xác định danh tính hài cốt liệt sĩ còn khó hơn nhiều.
            Thế mà các cơ quan chức năng của tỉnh Kiên Giang ngày đó lại phó mặc cho các nhà ngoại cảm để họ tự xác định theo một phương pháp rất trời ơi đất hỡi, không thể kiểm định, không có căn cứ, cũng chẳng biết đúng sai.
            2/ LẬP MỘ, GẮN  BIA LIỆT SĨ MỘT CÁCH RẤT “TRỜI ƠI ĐẤT HỠI”
Sự thất vọng không dừng lại ở đó!
            Cũng ngay trong chiều hôm ấy, tại nghĩa trang liệt sĩ Phú Quốc, địa phương đã cho xây mộ, khắc bia có tên liệt sĩ theo…danh sách mà các nhà ngoại cảm xác định. Quyết định này khiến tôi sững sờ, kinh ngạc. Tôi mang điều này thắc mắc với các anh trong Ban liên lạc tù binh Phú QUốc vượt ngục với hàng loạt câu hỏi tại sao? Tại sao có thể dễ dãi thế? Tại sao có thể tin danh sách do NNC xác định là đúng 100%? Tại sao vội xây mộ, khắc bia ngay? Nếu danh tính đó là sai hoặc không có thật thì sao? Việc xây mộ rồi, khắc bia rồi có thể để lại hậu quả khôn lường khi về sau, thân nhân, gia đình đi tìm mộ sẽ tin đây là kết quả thật? Tại sao không coi danh sách liệt sĩ do NNC xác định chỉ mang tính tham khảo? Tại sao không đề mộ vô danh hoặc chưa xác định rõ sẽ khách quan hơn? Các anh đều ghi nhận ý kiến của tôi là thoả đáng nhưng địa phương đã quyết, hơn nữa tinh thần chuyến đi ấy là tổ chức đại lễ cầu siêu cho các liệt sĩ, không nên đưa ra nhiều chuyện phức tạp sẽ làm hỏng cả buổi lễ….
            Tôi là nhà báo được các cựu tù binh vượt ngục mời tham gia lễ cầu siêu vì cảm kích loạt bài ký sự 9 kỳ tôi viết về các anh, không phải thành phần do địa phương mời nên cũng không thể tuỳ tiện góp ý hay phản bác cách làm thiếu cơ sở khoa học ấy. Nhưng với sự nghi ngờ đó, tôi không còn cách nào khác là chụp lại những bức ảnh về kiểu cách xác định danhtinhs liệt sĩ. Tôi thầm nghĩ, sẽ có một ngày cần phải trở lại câu chuyện này.
            5 năm đã trôi qua, giờ đây câu chuyện các nhà ngoại cảm lại bất ngờ trở lên ồn ào công luận. Nhiều lắm những sai lầm. Nhiều lắm những mạo dựng. Nhiều lắm những nghi ngờ. Nhiều lắm những bức xúc, phẫn uất của không ít gia đình liệt sĩ. Lỗi ở các nhà ngoại cảm cũng có nhưng theo tôi, còn có một phần lỗi không nhỏ của chính quyền và các cơ quan chức năng. Như chuyện 119 hài cốt liệt sĩ ở Phú Quốc mà tôi kể trên đây, tôi đoan chắc có rất nhiều sai sót, tuỳ tiện, để lại hậu quả khôn lường. Lấy căn cứ gì để chứng minh 119 hài cốt ấy tương ứng với 119 cái tên liệt sĩ, quê quán liệt sĩ? Mơ hồ thế thì việc vội vàng dựng bia, xây mộ để làm gì? Để làm đẹp cho buổi lễ hay để cho trọn vẹn cái dự án khai quật, quy tập mộ liệt sĩ đã có đủ hạng mục mộ, bia? Năm tháng đã trôi qua, 5 năm qua có bao gia đình đã tìm được hài cốt thực sự từ những cái tên “phương phưởng” do NNC cấp rồi khắc lên bia mộ? Những cái tên đoán bừa, khắc sai như thế giờ đây cần thẩm định ra sao, nên để hay đập bỏ?
            3/ LIỆT SĨ CÓ THẬT THÌ KHÔNG CÔNG NHẬN, LIỆT SĨ DO NNC “PHÁN” THÌ…OK!
            ở lễ cầu siêu, tôi gặp cụ Nguyễn Thị Tuyết, 83 tuổi, mẹ liệt sĩ Tín – nhân vật chính trong bài viết Một mình thoát bầy sói trên báo Quân đội nhân dân hôm nào. Mắt mờ, tóc bạc, lưng còng, mẹ vẫn nằng nặc bắt con gái đưa ra Phú Quốc dự lễ cầu siêu để tìm hài cốt con trai. Khi thấy NNC Bích Hằng xuất hiện, mẹ chạy lại gần như quỳ xuống đưa di ảnh Anh Tín để nhờ cô ta giúp đỡ nhưng cô chỉ liếc mắt xem qua rồi nguây nguẩy bước đi, mặc kệ giọt nước mắt tiếc nuối xót thương của người mẹ già. Nước mắt người mẹ trong chiều Phú Quốc khiến tôi day dứt. Càng day dứt hơn khi trong đoàn dự lễ cầu siêu, có khá nhiều người mang theo hồ sơ xin làm thủ tục công nhận thương binh, liệt sĩ cho bản thân và thân nhân? Xót xa nhất là trường hợp anh Hồ Văn Lý, em liệt sĩ Hồ Văn Thông ở Xuân Lộc, Đồng Nai. HỒ Văn Thông là tù binh Phú Quốc bị địch tra tấn, hi sinh, nhiều đồng đội là cựu tù Phú QUốc vượt ngục đã xác nhận. Trong những lần quy tập trước, tên anh đã có trong nghĩa trang liệt sĩ Phú Quốc. Thế mà anh Lý cùng gia đình nhiều năm đi gõ cửa gắp các cơ quan chức năng của tỉnh Đồng Nai thì họ vẫn viện lý do nọ kia không công nhận liệt sĩ. Anh chua xót thốt lên: “Anh tôi hi sinh là có thật, có tên trong nghĩa trang liệt sĩ ở Phú Quốc mà còn không được công nhận là liệt sĩ thì tôi biết phải làm sao?”
Tôi cùng anh Lý, cùng đồng đội của anh Thông thắp hương cho anh Thông, đặt lên mộ anh một bông hồng đỏ thắm. “Dù rằng đời ta thích hoa hồng, kẻ thù buộc ta ôm cây súng”, lời bài hát của Diệp Minh Tuyền chợt vang lên day dứt trong tôi. Những người ôm cây súng để cho Tổ quốc yên bình hôm nay, họ còn nằm lại trên hòn Đảo ngục tù một thời nay là Đảo Ngọc này mà sao những vô cảm, lố lăng, thấp hèn còn gây khó dễ, không vinh danh các anh. Một con người có thật, một nấm mồ có thật thì không được công nhận trong khi hàng trăm hài cốt chưa rõ danh tính, chỉ nghe một nhà ngoại cảm “phán” thì từ huyện đến tỉnh, từ tỉnh đến Trung ương vội vàng công nhận, tin theo? Thế này là thế nào?
Năm năm đã trôi qua, tôi chưa có dịp quay trở lại Phú Quốc, nơi có nhà lao cây Dừa, địa ngục trần gian một thời. Tôi cũng không rõ sau này, thêm mấy đợt tìm kiếm hài cốt khác, nghe nói vẫn do những nhà ngoại cảm ấy trợ giúp, người ta đã tìm thấy thêm cả nghìn bộ hài cốt. Không biết sau này, các xác định danh tính ra sao hay vẫn “bổn cũ soạn lại”, nghe nhà ngoại cảm “chém gió” rồi vội vàng lập thêm cả nghìn bia, xây thêm cả nghìn mộ. Nếu vẫn tiếp tục sự cẩu thả ấy, thì tôi nghĩ câu chuyện không dừng ở nhầm lẫn nữa mà thực sự họ đã đơn giản, xem thường trước xương máu liệt sĩ. Việc nghĩ ra những cái tên một cách tuỳ tiện, không có cơ sở, không có kiểm chứng rồi tạc bia, hương khói hàng ngày chính là sự xúc phạm liệt sĩ, nếu không muốn nói là một TỘI ÁC? AI? Văn bản nào? Quy định nào cho phép họ làm điều đó!
Sự giúp đỡ của nhà ngoại cảm (nếu có) trong việc tìm ra hài cốt các anh là nên ghi nhận. Nhưng sự tuỳ tiện, lợi dụng cái gọi là “ngoại cảm” để xác định danh tính liệt sĩ kiểu đó thì không thể chấp nhận. Phải lên án, phải làm rõ, phảixử lý và khắc phục, sửa sai ngay.
Hãy hành động, vẫn chưa phải là muộn!
NGUYỄN VĂN MINH
Dưới đây là những hình ảnh về cách xác định danh tính liệt sĩ do các nhà ngoại cảm thực hiện ở Phú Quốc tháng 10-2008


 NNC Năm Nghĩa (trái) và nhóm các nhà NC đang xác định danh tính liệt sĩ


 Phương pháp là "ngồi lim dim, miệng lẩm bẩm, tay ghi ghi"

 Những cái tên liệt sĩ rất phương phưởng, quê quán chỉ ghi đến cấp huyện







 Liệt sĩ Hồ Văn Thông có tên trong nghĩa trang liệt sĩ Phú Quốc, nhiều đồng đội xác nhận nhưng tỉnh Đồng Nai vẫn không công nhận anh là liệt sĩ
Tác gỉa và anh Hà - một đồng đội liệt sĩ Hồ Văn Thông