Thứ Tư, 18 tháng 3, 2015

Khi bọn “rận” bỗng dưng thành “người yêu nước”

Khi bọn “rận” bỗng dưng thành “người yêu nước”
Là một nhà báo quân đội, một cán bộ chính trị, lẽ dĩ nhiên tôi luôn căm ghét những kẻ phản động, những kẻ mang danh “nhà dân chủ”, đội lốt “lòng yêu nước” để chống phá Đảng, Nhà nước, phá hoại sự bình yên và phát triển của đất nước. Trong đó, mấy năm gần đây, nổi lên rất nhiều loại “Rận” dưới cái mác “nhân sĩ trí thức”, nhà văn nhà thơ, nghệ sĩ, blogger, “nhà báo độc lập”…Chúng thường tỏ ra là lớp người cấp tiến, nghĩa hiệp, đấu tranh chống tiêu cực, tham nhũng, xung kích “yêu nước”, chống xâm lược, bảo vệ chủ quyền, biển đảo. Nhìn bề ngoài, không ít người ngộ nhận, tưởng chúng là đẹp đẽ, cao cả, như là những người đi đầu nắm bắt ngọn gió của thời đại, dám đứng vào vị trí mũi nhọn của cuộc sống, vì dân chủ, vì công lý, vì sự phát triên của đất nước. Người dân càng dễ phân tâm hơn khi đất nước trong thời kỳ đổi mới, công tác xây dựng, chỉnh đốn Đảng dù nhiều nỗ lực nhưng nạn tham nhũng, quan liêu, nhiều khuyết tật trong bộ máy công quyền vẫn là những vấn đề nổi cộm. Thế nên, khi liên tục xuất hiện những bản kiến nghị nọ, tâm thư kia, rồi những cuộc biểu tình vì biển đảo, lễ tưởng niệm những người ngã xuống vì chiến tranh biên giới, bảo vệ chủ quyền biển đảo, nhiều người đã nhầm lẫn. Càng dễ phân tâm, nhầm lẫn vì đã có cả những cán bộ cấp cao, thậm chí cả những tướng lĩnh, những nhà quản lý, nhà khoa học, những giáo sư, tiến sĩ, những nhà văn, nhà thơ, những cây bút nổi tiếng cũng bị “cuốn theo chiều gió” mang danh “dân chủ” để đi ngược, nói ngược với lý tưởng một thời, với Đảng, với Nhà nước; trở thành những kẻ “trở cờ”, thậm chí có người thực sự đã mang dáng dấp của “Rận”.
Trong nhiều nghị quyết của Đảng ta đều khẳng định chiến lược diễn biến hòa bình là một trong những nguy cơ thời cuộc, liên quan đến sự tồn vong của chế độ XHCN. Dáng dấp mới của diễn biến hòa bình những năm gần đây theo tôi nghĩ chính là luồng gió độc tạo ra thêm nhiều kẻ trở cờ, phản bội, nhiều loại rắn rết ngang nhiên lộng hành, ngang nhiên nói, viết, truyền bá bậy bạ làm ảnh hưởng đến đời sống xã hội. Không thể không lo lắng, bất bình khi đám rắn rết ấy cứ ngang nhiên làm những điều giả dối đội lốt cái thiện, cái tốt, đội lốt lòng yêu nước để cầu viện ngoại bang, cõng rắn cắn gà nhà, muốn thay đổi thời cuộc bằng một cuộc nồi da xáo thịt. Nói như vị tướng già Nguyễn Quốc Thước thì làm gì có lòng yêu nước thực sự nữa khi họ chỉ nhăm nhăm đòi phá Đảng. Theo tướng Thước, phá Đảng chính là phá nhân dân, phá Tổ quốc.
Đáng tiếc là trước thực trạng đó, báo chí, truyền thông lại chưa đi đầu, chưa sắc bén trong đấu tranh với Diễn biến hòa bình, nhất là nạn “tự diễn biến, tự chuyển hóa”. Cách đây chưa lâu, trong hội nghị báo chí cuối năm 2014, Ủy viên Bộ Chính trị Đinh Thế Huynh từng cảnh báo hiện tượng này. Và lẽ ra, Đoàn thanh niên, nơi được coi là trường học giáo dục lý tưởng cho tuổi trẻ phải xung kích để có những hoạt động đấu tranh hiệu quả thì dường như vẫn lúng túng, không có được những hình thức, những cách tập hợp, giáo dục thanh niên thật sự lôi cuốn, hấp dẫn…
Vài năm gần đây, khi đây đó trên mạng xã hội và ngoài đời thường, xuất hiện những nhóm thanh niên tích cực đấu tranh, phản bác với đám “rận chủ”. Đây đó, khi đám rận tổ chức các cuộc tụ tập lếu láo đội lốt yêu nước đã bị những nhóm thanh niên này và cả một số người xưng là cựu chiến binh tới vạch mặt, đấu tranh. Xem các clip trên youtube về những hiện tượng này, có lúc cũng thấy thật thỏa đáng, cần có những người dũng cảm như thế để đám rắn rết kia bớt ngông cuồng, ngang nhiên phá hoại giữa thủ đô ngàn năm văn hiến. Nhưng cá nhân tôi thì thấy từ lâu đã có nhiều điểm không ổn, không nên nếu để kéo dài hiện tượng này. Vì vậy, hai ngày qua, sau khi xuất hiện nhiều bài báo nói về Dư luận viên, tôi xin bày tỏ một số quan điểm như sau:
Thứ nhất, không nên nhầm lẫn giữa người yêu nước chân chính và đám “Rận chủ”. Một vài tờ báo khi đưa tin về sự việc này đã có vẻ như thiếu thông tin, đánh đồng giữa đám rận chống phá, đội lốt lòng yêu nước với người yêu nước chân chính. Có báo còn lên tiếng bênh vực những kẻ “dâng hương tưởng niệm liệt sĩ hi sinh ở Gạc Ma”…
Sự thực những kẻ đó là ai?
Chỉ cần mở xem lại những bức ảnh và clip trên mạng, có thể nhận ra ngay đó không phải là những người yêu nước chân chính mà chính là những gương mặt các “nhà dân chủ” “dân oan”, những kẻ hành nghề tụ tập, “yêu nước chuyên nghiệp” để xin tiền của các tổ chức nước ngoài. Ngày 4/3/2015, nhà “dân chủ” Nguyễn Kim Chi trong bài trả lời phỏng vấn một tờ báo hải ngoại đã kêu gọi tổ chức kỷ niệm sự kiện Gạc Ma vào ngày 14/3/2015 trên toàn quốc.Sau đó, ngày 12/3, trang fb của tổ chức phản động Việt Tân cũng đăng lời kêu gọi của nhóm No U Hn kêu gọi mọi người xuống đường tưởng niệm vào ngày 14/3 tại khu vực tượng đài Lý Thái Tổ. Rõ ràng là cuộc “dâng hương” tưởng niệm ở tượng đài Lý Thái Tổ hôm 14-3 là cuộc tụ tập trái pháp luật và không phải là hành động của những người yêu nước. Dấu hiệu trái pháp luật, hoàn toàn có thể truy tố,bắt giữ một số kẻ vi phạm đã rõ khi họ trương những khẩu hiệu kích động, xuyên tạc như “Bè lũ nào đã ép 64 chiến sĩ làm bia đỡ đạn cho Tàu ở Trường Sa", “Đả đảo Nông Đức Mạnh tham nhũng, bán nước”….Không khó để tìm hiểu nhiều bài báo phản động hải ngoại tường thuật, đưa tin về sự kiện này như một “chiến công” của các nhà dân chủ. Cùng với cuộc tưởng niệm này, các đài báo phản động đều bôi đen, xuyên tạc, đổ lỗi cho Đảng, Nhà nước ta nhu nhược trong bảo vệ chủ quyền lãnh thổ với luận điệu hết sức bậy bạ: “Ai ra lệnh không được nổ súng?”. Nếu coi sự kiện này là cuộc thắp hương của những người yêu nước là điều không thể chấp nhận, là sự cổ súy cho hành vi trái pháp luật, lợi dụng các sự kiện lịch sử để chống phá Đảng, Nhà nước. Lẽ ra, báo chí cần phải có nhiều bài phân tích sự thật đằng sau cái gọi là “tưởng niệm Gạc Ma” để công chúng thấy rõ hành vi phản động, sai trái. Lẽ ra, cơ quan pháp luật phải lên tiếng, phê phán và xử lý nghiêm những kẻ cầm đầu cuộc tụ tập và phát tán khẩu hiệu phản động. Xin được nêu ý kiến một bạn đọc trên mạng xã hội: Cũng vào ngày đó tại TP HCM có một nhóm người "tạm gọi là NO-U "đã đến bến bạch đằng để tưởng niệm các anh liệt sĩ đã hi sinh...nhưng cách thể hiện sự tôn kính với các anh là thế này đây...(còn về phần chính quyền,an ninh thì OK hể có thành phần nào manh động là cùm cỗ chúng ngay...mong rằng chính quyền Ha Nội tới đây làm thật quyết liệt để tiệt tiêu những thành phần "phản động chống phá nhà nước".
Thứ hai, cần có cái nhìn nghiêm túc hơn về cái gọi là “dư luận viên”. Nếu coi việc đấu tranh chống Diễn biến Hòa bình là một nhiệm vụ chính trị quan trọng thì nhiệm vụ đó phải được tổ chức, được sự lãnh đạo, chỉ đạo chặt chẽ, không thể phó thác cho những hội, nhóm tự phát, vô tổ chức. Có Đoàn Thanh niên cộng sản Hồ Chí Minh là tổ chức rất lớn, rất mạnh thì sao lại để hình thành những nhóm “Dư luận viên” úp úp mở mở, không chính danh đi làm những công việc đấu tranh với các lực lượng phản động? Hội Cựu chiến binh Việt Nam cũng là tổ chức có uy tín lớn trong xã hội ở đâu để cho những người xưng là cựu chiến binh ra bờ hồ, tượng đài chửi bới, văng ra những câu tục tĩu đôi co với đám phản động. Người dân có quyền đặt câu hỏi, tự phát thì tự phát nhưng cựu chiến binh phải gương mẫu, không nên như vậy.
Thứ ba, đã là nhóm, hội, đoàn thì phải chính danh, hoạt động phải đúng pháp luật. Trong lộ trình xây dựng pháp luật sau khi có Hiến pháp, Quốc hội đã phác thảo việc xây dựng Luật về Lập hội, về Biểu tình. Hiện chưa có Luật Lập hội nhưng đã có những văn bản dưới luật qui định về việc này. Cho nên, nếu có cái gọi là nhóm “dư luận viên” mà không được sự cho phép của pháp luật thì cũng là hoạt động chưa đúng các quy định của pháp luật. Đó là chưa kể việc thường xuyên tụ tập, dùng lô gô, quốc kỳ, đảng kỳ như thế nào, có đúng quy định của pháp luật cũng là vấn đề cần bàn. Nếu hoạt động không chính danh, mập mờ, hư hư thực thực thì quả là lợi bất cập hại. Đây chính là kẽ hở để các thế lực xấu bám vào công kích, xuyên tạc. Chúng đưa ra hàng loạt luận điệu như: Đây là lực lượng “Dư luận viên” được tổ chức, là “người của tuyên giáo, công an”; “đội ngũ dư luận viên được trả lương 3 triệu đồng/tháng”…Chính cá nhân tôi cũng bị chúng đưa vào “danh sách dư luận viên” một cách hết sức bậy bạ, vô căn cứ. Chúng rêu rao như là Đảng, Nhà nước ta có chủ trương và trả lương cho một đội ngũ như thế để chuyên làm cái công việc “chém rận trên mạng” hay phản biểu tình, chống biểu tình, tụ tập ngoài đời. Đã có một số lần, cá nhân tôi đã góp ý nên làm rõ, công khai việc này và không nên để tồn tại một lực lượng gọi là “dư luận viên” như vậy.
Thứ tư, về những bất cập, phản cảm trong hoạt động của nhóm người gọi là “dư luận viên” gần đây. Như đã nói ở trên, việc nhóm người này dùng cụm từ “dư luận viên” để tự xưng trong hoạt động của mình là điều hoàn toàn không nên. Trong từ điển tiếng Việt cũng không có cụm từ dư luận viên. Cụm từ này chỉ xuất hiện sau khi có báo báo của một cán bộ Ban Tuyên giáo thành ủy Hà Nội gần đây nhưng đồng chí này dùng cụm từ “dư luận viên” để chỉ những cộng tác viên dư luận xã hội thuộc nhiều lĩnh vực, nhiều đoàn thể để cung cấp thông tin, tiến hành công tác tuyên truyền vận động nhân dân ở cơ sở chứ không hàm nghĩa thành lập những nhóm “dư luận viên” như nhóm thanh niên nêu trên. Đáng tiếc là phát biểu của cán bộ đó sau khi được báo chí đăng tải đã bị các lực lượng “dân chủ” bóp méo, bám vào đó mạo dựng rằng Đảng, Nhà nước ta có chủ trương lập và trả lương nuôi một đội ngũ “dư luận viên” để đấu tranh trên mạng và ngoài đời chống phản động. Nhóm thanh niên trên dường như đã không hiểu được sự nguy hiểm trong luận điệu xấu ấy nên đã mắc bẫy, tự gài mìn vào chân mình khi tự nhận mình là “Dư luận viên”. Nguy hiểm hơn, họ còn tổ chức in áo, in lô gô có hình hao hao quốc huy, bông lúa và dòng chữ viết tắt “DLV”. Trong một thời điểm khác, trên mạng xã hội, họ còn lấy ý kiến và phát tán các áo phông có biểu tượng “Ba củ xu hào” (ý nói là đội ngũ dư luận viên được trả lương 3 củ (3 triệu đồng/tháng). Những hành vi tùy tiện này vô hình trung tiếp tay cho kẻ xấu có cơ sở xuyên tạc rằng đây là đội ngũ có tổ chức, được trả lương của Đảng. Anh Nguyễn Văn Thanh, một người tích cực đấu tranh chống phản động ở TPHCM cho rằng: “Cũng cần phải rút kinh nghiệm. Tôi đã nhiều lần phản đối lấy tên là DLV. Cái tên ấy chả ra gì mà ae chúng ta lại lấy nó làm tên và in lên áo. Chúng ta là những người tiến bộ, là người bảo vệ chế độ, bảo vệ Đảng và nhà nước chứ không phải là DLV”.
Xin đươc kết thúc bài viết bằng ý kiến của anh Trần Anh Nghĩa, một người Việt Nam đang làm việc tại Nga: Tran Anh Nghia thấy a Nguyễn Văn Minh còm nên tôi cũng mạn phép có ý kiến: tôi đồng ý là cần phải đấu tranh sự sai trái của nhóm zâm chủ phản động, cứ hở đến ngày nào mà liên quan đến Tàu khựa lại xúi giục kéo nhau đi biểu tình chụp ảnh để gửi các thầy bên tây bên mẽo xin ít tiền. Qua đây tôi thấy các cơ quan công quyền chưa làm tốt nhiệm vụ, kiểu như trong Nam có lực lượng hiệp sĩ đường phố, điều đó ko nên hoan nghênh. Cho nên việc các e các cháu làm theo cách này cũng ko nên hoan nghênh mà nên có cách làm khác nhân văn hiệu quả hơn để bọn chúng tâm phục khẩu phục, lều báo hết ý kiến. Các e Hoàng Thị Nhật Lệ nên tiếp thu ý kiến tích cực, ko cần khoa trương áo mũ làm gì, phải đấu tranh đúng cách, đúng luật pháp thì mới được mọi người trân trọng nhé. tks all
PS: Xem những hình ảnh đi kèm bài này, mọi người có thấy đây là "yêu nước" không?